Bách Lý Hề bị người Sở bắt làm nô lệ, khi đó Tần vương biết được tài năng của ông, nên đã dùng 5 tấm da dê để chuộc về. Từ đó ông có cơ hội phát triển tài năng, giúp xây dựng nước Tần. Bách Lý Hề còn được gọi với cái tên là

Kết cục của Thương Ưởng là tự làm tự chịu, tự “đào hố chôn mình”. Sự hà khắc tàn bạo của ông nhất thời có thể khiến Tần quốc “nước giàu binh mạnh”, nhưng vì ông lạm sát vô cớ, hành sự trái đạo nên cuối cùng gặp đại họa. Vì pháp luật Thương Ưởng

Năm 350 TCN, Vệ Ưởng cải cách lần thứ hai, dời đô thành nước Tần từ Lịch Dương về Hàm Dương. Năm 341 TCN, nước Ngụy thất bại khi giao tranh với nước Tề, chủ tướng nước Ngụy tử trận, quân đội nước Ngụy chịu tổn thất lớn. Vệ Ưởng cho rằng đây là thời

Pháp gia có một bộ cơ sở triết học, khái quát lên thì chỉ có ba chữ, chính là “Tính ác luận” (bàn luận về tính ác của con người). Bản tính con người là thiện hay là ác, thì có rất nhiều tranh luận giữa các gia phái trong thời kỳ Chiến Quốc. Đối

Vệ Ưởng thông qua một hoạn quan trong cung để diện kiến Tần Hiếu công bốn lần. Ba lần đầu, ông nói về đạo của bậc Đế – Vương – Bá, nhưng Tần Hiếu công không mấy quan tâm, đến lần thứ tư thì nói thuyết về cách để “nước giàu binh mạnh”, thì ông

Năm 362 TCN, Tần Hiếu công lên ngôi. Khi đó, nước Tần chưa được gọi là quốc gia văn minh. Tần Hiếu công nhận định rằng, nước Tần phải nhanh chóng chiêu mộ nhân tài, gấp rút khiến nước mạnh binh cường, thế là ông đã phái người dán cáo thị ghi rằng: “Những môn

“Sử ký – Lục quốc niên biểu” có ghi lại một sự kiện vào năm 343 TCN. Trong năm này, Tề Uy vương băng hà. Sau khi ông mất, người con trai kế vị, chính là Tề Tuyên vương. Tề Tuyên vương biết Điền Kỵ bị oan nên đã gọi Điền Kỵ và Tôn Tẫn

Sau khi Tôn Tẫn trốn thoát khỏi nước Ngụy, ông qua nước Tề và nương nhờ quan đại phu Điền Kỵ. Điền Kỵ là người rất thích đua ngựa. Có một lần, Tôn Tẫn thấy Điền Kỵ đua ngựa với Tề Uy vương, phát hiện rằng ngựa của Điền Kỵ cũng không kém ngựa của

Sau khi Tôn Tẫn biết được âm mưu hiểm độc của Bàng Quyên, ông vẫn chưa nghĩ ra cách gì. Đầu gối bị khoét, đi cũng không được, mọi nơi đều thấy binh sĩ của Bàng Quyên, canh phòng nghiêm mật… Sau đó, Tôn Tẫn đột nhiên nhớ ra một chuyện, rằng trước khi xuống