Cập nhật: 21/06/2022

Trong thời kỳ Trinh Quán, Trương Bảo Tàng là một Võ Tướng. Ông thường đi về Lạc Dương trong những ngày nghỉ. Một ngày, ông đến chỗ người thợ săn đang nướng thịt của một con thú mà anh ta đã bắn được. Ông dựa vào một thân cây, thở dài và nói:

“Ta đã sống 70 năm. Điều ta tiếc nuối là chưa từng được ăn thứ thịt tươi ngon đến thế.” 

Ngay lúc đó, một hòa thượng đi qua và nói với họ Trương, “Trong vòng 60 ngày tới, ông sẽ được thăng làm quan tam phẩm, sao ông lại thở dài?” Rồi hòa thượng đó biến mất. Trương Bảo Tàng rất ngạc nhiên. Thay vì về Lạc Dương, ông quay lại kinh thành.

Cùng lúc đó, Hoàng đế Đường Thái Tông đang mắc bệnh kiết lỵ. Không có quan ngự y nào chữa khỏi bệnh của ông. Hoàng đế bèn ban lệnh nếu quan nào tìm được một đơn thuốc hữu hiệu, sẽ được ban thưởng chức quan xứng đáng.

Trương Bảo Tàng từng mắc bệnh kiết lỵ trước đó vì thế ông biết biết được cách chữa công hiệu. Ông liền dâng đơn thuốc cho Đường Thái Tông.

Đường Thái Tông thử thuốc và ngay lập tức hết bệnh. Ông liền ban cho Trương Bảo Tàng chức quan Ngũ Phẩm. Nhưng tể tướng không nghe theo lệnh, hơn một tháng mà không soạn chiếu ban chức. Thái Tông đột nhiên lại mắc bệnh trở lại, ông lệnh cho dùng đơn thuốc cũ, và được chữa khỏi.

Thái Tông ngạc nhiên sao không thấy chiếu thăng quan cho Trương Bảo Tàng, vì Trương là người dâng đơn thuốc công hiệu. Khi hỏi tể tướng, tể tướng sợ hãi nói rằng không chắc quan ngũ phẩm là chức quan quản lý hay một vị trí trong quân đội.

Thái Tông biết rằng vị tể tướng đó đã đề cử một người lên làm quan tam phẩm vì đã chữa khỏi bệnh cho tể tướng. Ông liền nói với tể tướng:

Vì sao một người chữa khỏi bệnh cho hoàng thượng lại không được được làm chức ngang hàng với người đã chữa khỏi bệnh cho tể tướng? Ta muốn Trương Bảo Tàng làm quan tam phẩm thuộc cấp quản lý, với những lễ nghi ban chức đầy đủ.

Mệnh lệnh của hoàng đế được thực hiện trong vòng 10 ngày, đúng như lời vị hòa thượng nói. Đây là câu truyện được ghi chép lại trong Thái Bình Quảng ký.

Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên

Dường như không chỉ sinh tử đời người là hữu mệnh, mà phú quí của một người cũng là nhân duyên. Người xưa nói: “Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên”. Phúc phận của một người đã được trời cao an bài, có muốn cũng chẳng thay đổi được.

Thật buồn vì ngày nay người ta không còn tuân theo lời răn dạy của cổ nhân. Nhiều thanh niên trẻ tuổi nói: “Mệnh của ta là do ta, không phải do trời”.

Chính vì thế cả đời họ ngược xuôi cố gắng mệt mỏi, mấy chục năm phong ba rồi mới lờ mờ hiểu ra rằng: có những thứ không phải muốn là được.

Ai cũng muốn giàu, nhưng không phải ai cũng giàu được. Ai cũng muốn làm công việc yêu thích, mà lại nhiều tiền, nhưng không phải ai cũng được. Người ta muốn nắm trong tay số mệnh của mình, nhưng nhìn lại cả một đời, thì số mệnh của họ lại bị người khác định đoạt.

Trong rất nhiều nền văn hóa, dù chẳng liên quan gì với nhau nhưng lại có một sự tương đồng kỳ lạ: Có thiên đường, có địa ngục. Văn hóa Á Đông có nói về 33 tầng trời, và 18 tầng địa ngục. Văn hóa Hy Lạp cũng có thiên đường và địa ngục, văn hóa Ai Cập cũng lại có thiên đường và địa ngục.

Nếu những người không tin số mệnh, cứ khăng khăng đòi “mệnh là của ta”, và khinh nhờn trời đất, thì tội nặng lắm. Đây là lời nói hồ đồ của những người trẻ tuổi nông nổi và chưa trải sự đời.

Đọc thêm:

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x