Hàn Tín (8) Mộc anh độ Hà, Hàn Tín đánh bại Ngụy Vương Báo

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 15/03/2024
Danh mục: Huyền Sử

Sau chiến thắng Bành Thành, Hạng Vũ coi Lưu Bang là mục tiêu chính của mình. Ông điều chỉnh binh lực, liên hợp với các nước như Tề, Triệu, Ngụy và cùng với Cửu Giang Vương Anh Bố chuẩn bị đánh gọng kìm từ hai mặt Bắc Nam, tiến thẳng đến Quan Trung. Đúng lúc này, Ngụy Vương Báo vốn là thuộc hạ Lưu Bang, nhưng thấy Lưu Bang yếu thế nên có ý định tạo phản, rồi cùng liên thủ với Hạng Vũ, lên kế hoạch tấn công Lưu Bang từ một phía.

Lãnh địa của Ngụy Vương ở phía đông Hoàng Hà, tây tiến thì uy hiếp Quan Trung, nam hạ thì có thể cắt đứt liên hệ giữa Quan Trung và Huỳnh Dương, vì vậy, trước trận chiến quyết định với Hạng Vũ, Lưu Bang phải giải quyết vấn đề của Ngụy Vương Báo. 

Đầu tiên, ông cử biện sĩ Lệ Thực Kỳ đi thuyết khách. Ngụy Vương Báo hàng ngày vô cùng chán ghét đối với thái độ ngạo mạn và thô lỗ của Lưu Bang, nên không muốn gặp sứ giả. Vì vậy, Lệ Thực Kỳ không được việc đành trở về. Lưu Bang bất đắc dĩ phải tái trọng dụng Hàn Tín một lần nữa, phong Hàn Tín làm Tả thừa tướng, kiêm chức Đại tướng quân, cùng Tào Tham và Quán Anh xuất quân đánh Ngụy.

Ngụy Vương đã bố trí đại binh, phòng thủ dọc theo bờ sông Hoàng Hà, canh phòng nghiêm mật, không có kẽ hở nào. Vấn đề đầu tiên Hàn Tín phải đối mặt là làm thế nào để vượt sông Hoàng Hà. Quân Hán chỉ có trong tay hơn trăm chiến thuyền cũ kỹ, nếu cố ép vượt sông thì thương vong rất lớn, thắng bại khó lường. Hàn Tín đã dùng diệu kế “trần thuyền Bồ Bản, Mộc Anh độ quân.” 

Ông chia binh thành hai đường, cánh quân thứ nhất với khí thế rầm rộ, tiến về phía Bồ Bản, do Quán Anh dẫn đầu, với một vạn binh mã và hơn một trăm chiến thuyền, dàn trận trên bờ đối diện cửa ải vào Tấn, bày ra thế trận muốn vượt sông, khí thế rầm rộ. Ngụy Vương Báo nhìn thấy quân Hán bày thuyền ở Bồ Bản thì lập tức thay đổi bố trí, điều động binh mã từ nơi khác đến, bày thế trận sẵn sàng chờ đợi.

Còn cánh quân còn lại thì âm thầm hành động, yên tĩnh đi về phía bắc một trăm dặm là Hạ Dương (nay là Hàn thành tỉnh Thiểm Tây). Bến sông cổ Hạ Dương là một bến đẹp nhất, ở giữa từ ải Long Môn đến ải Bồ Tân, mặt sông khoáng đạt, bờ thấp nước lặng, dễ dàng đi thuyền, lại có vùng đất phẳng 20 dặm, thuận tiện cho việc tập kết quân đội. Sau khi đến Hạ Dương, Hàn Tín không dùng thuyền để qua sông, mà cho tìm kiếm những thùng chứa nước, rồi chặt cây gỗ, dùng gỗ kẹp các hũ sành lại, dùng dây thừng cố định lại, tạo thành bè gỗ. Các thùng chứa không có nước bên trong, khi kết hợp với bè gỗ thì chúng được đặt bên dưới, tạo thành lực đẩy hướng lên trên, cho phép nhiều binh sĩ có thể đứng lên bè mà không bị chìm. Cứ thế, đại quân của Hàn Tín lẳng lặng mà vượt sông.

Để không làm kinh động đến quân Ngụy, sau khi Hàn Tín vượt sông thì tiến thẳng đến Ấp An và nhanh chóng công chiếm được Ấp An

Ấp An là một trọng điểm quân sự, Ngụy Vương Báo nghe tin Ấp An bị chiếm thì rất kinh hãi, liền lập tức điều quân về ứng cứu. Ngay khi quân Ngụy di tản khỏi Bồ Bản, quân Hán lập tức lên thuyền qua sông và nhanh chóng đánh chiếm Bồ Bản. Hai cánh quân Hán lần lượt vượt sông, đánh giáp công với quân của Ngụy Vương Báo ở giữa Bồ Bản và Ấp An. Dưới thành Ấp An, quân Ngụy đại bại bỏ chạy tán loạn, Tào Tham gấp rút truy đuổi. Ngụy quân chạy đến Đông Viên, Tào Tham theo dấu chân mà truy đuổi theo, tàn quân của Ngụy đã bị tiêu diệt, Ngụy Vương Báo bị bắt sống. 

Sau đó, Hàn Tín lại tiến lên phía bắc để chiếm Bình Dương, một lần là bình định toàn bộ lãnh thổ của Ngụy, trước sau không đến một tháng, ông đã tiêu diệt được nước Ngụy hùng mạnh.

Từ đó, mọi người gọi bến cổ Hạ Dương là “bến Mộc Anh” (chữ Anh ở đây nghĩa là bình nước), nơi đây còn được gọi là “bến Hoài Âm”.

Chiến dịch “Mộc Anh độ hà” cũng là kinh điển trong lịch sử chiến tranh, không chỉ là phương thức qua sông đặc biệt, mà trình tự chiến lược của nó còn kỳ diệu hơn. Trước tiên “dương đông kích tây,” đánh tây xong rồi lại đánh đông, khiến cho đối thủ lâm vào tình thế bị đánh bị động. Nhìn chung mà nói, một mưu kế nào đó mà đã thành công rồi, thì người ta sẽ đề phòng. Do đó mà diễn lại kế cũ thì độ khó rất lớn. Nhưng Hàn Tín lại có thể hai lần thực hiện kế  “Ám độ Trần Thương” (Chọn con đường, cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới), có thể nói là trác tuyệt bậc nhất.

Việc Hàn Tín thu phục Ngụy đã giải tỏa được mối đe sát sườn cho quân Hán, làm cho hậu phương Quan Trung càng vững chắc hơn, và khiến cuộc tấn công vào cánh phải của Hạng Vũ trở nên bất khả thi, giảm bớt áp lực trên chiến trường Huỳnh Dương. Điều đáng nói là Hàn Tín luôn chú trọng đến việc phá binh làm chủ, tiêu diệt chủ lực của địch chứ không đơn thuần là chiếm thành trì, cho nên, địa bàn mà ông giành được thường rất ổn định, sẽ không có chuyện được rồi lại mất.

Ngay khi nước Ngụy bị diệt, Lưu Bang lập tức phái người đến trước, đưa đi toàn bộ binh lính tinh nhuệ của Ngụy đang bị bắt làm tù binh, rồi lấy đi số lượng lớn chiến lợi phẩm thu được. Với danh nghĩa là để hỗ trợ chiến trường Huỳnh Dương, nhưng nguyên nhân thực sự là kiềm chế thực lực của Hàn Tín.

Hàn Tín đánh thu phục nước Ngụy và nhổ được cái gai đâm sau lưng quân Hán, nhưng ở khu vực phía bắc sông Hoàng Hà, các nước chư hầu như nước Đại, Triệu, Yên, Tề, vẫn cứ hùng cứ một phương, cùng với nước Sở chống lại quân Hán. Quân Hán bất lợi về thế trận phía chính diện, Huỳnh Dương đã hai lần thất thủ. Thế trận giằng co gian khổ khiến Lưu Bang đã có lần muốn từ bỏ Huỳnh Dương.

Vậy tình thế tiếp theo diễn ra như thế nào, liệu Hàn Tín có thể đánh bại các nước chư hầu rộng lớn đó không? Chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong tập tiếp theo. Cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}