[D] Ngũ Hành ảnh hưởng tới số mệnh một người như thế nào?

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 10/06/2024

Vào thời nhà Thanh, có một thư sinh tên là Đường Sinh, sống ở vùng Diễm Quan, tỉnh Chiết Giang, chàng tham gia kỳ thi đồng tử, nhưng thi mãi cho đến năm ba mươi tuổi vẫn mà chưa vượt qua khảo thí, vẫn chưa có thể trở thành sinh viên. Cha của chàng là một tiểu thương nơi phố chợ, ông đã nói với Đường Sinh rằng: “Gia đình chúng ta đều lấy buôn bán để lập nghiệp, con muốn học tập, nhưng cũng bất đắc chí; Hiện tại cha đã già rồi, con lại đang trong độ tuổi tráng niên, đã không thể nuôi dưỡng cha già thì thôi, vậy con sẽ dựa vào cái gì để nuôi sống bản thân đến hết cuộc đời? Khi không còn biện pháp nào khác, chú của con đang ở kinh thành, nghe nói việc làm ăn rất thuận lợi. Nếu con đến làm việc cho chú, con có thể nhận được một ít tiền lương để nuôi sống gia đình, sẽ tốt hơn nhiều so với việc cứ ăn không ngồi rồi mãi thế này.” 

Đường Sinh không còn cách nào khác nên đành đồng ý, bởi vì bản thân chàng cũng cảm thấy rất xấu hổ khi không thể trở thành một tú tài ở tuổi ba mươi, muốn thay nghề đổi nghiệp, nên chàng quyết định theo tàu vận lương lên phương Bắc.

Chú của chàng ở ngoài cổng kinh thành, mở một cửa hàng hàng hóa bán đồ phương Nam, nhìn thấy Đường Sinh tới, ông vui vẻ nói rằng: “Cửa hàng của chú đang thiếu nhân lực quản lý, hai em của con đang đi học, không thể giúp được gì cho ta. Một cá nhân ta có thể có bao nhiêu tinh lực để tự quản lý kinh doanh đây? Con đến giúp ta quản lý tài khoản, mỗi năm có thể kiếm được mấy chục lượng bạc, cũng có thể gửi về nhà, đây không phải một khoản tiền nhỏ. Nếu siêng năng tài giỏi, ta sẽ tăng lương cho con.”

Đường Sinh vì thế đã định cư tại đây. Nhưng chàng thích đọc sách, ngay cả khi ở trong cửa hàng, tay vẫn không rời cuốn sách, đọc sách lúc cao hứng, chàng sẽ đập bàn đọc to, nhân viên và người mua hàng nhìn thấy đều ôm bụng cười sặc sụa. Chú của chàng rất tức giận, ông cố gắng thuyết phục nhưng chàng vẫn không sửa đổi. Vì thế, ông nói với Đường Sinh rằng: “Nếu con vẫn muốn học, ta sẽ cho con nhập học, con bầu bạn cùng với hai đứa em của con, cùng học hành là được.”

Đường Sinh càng vui vẻ hơn, nên đã vào trường tư thục để học. Thầy giáo của chàng là một lẫm thiện sinh, tức là một sinh viên được quan phủ cung cấp bữa ăn, thầy giáo đến từ kinh thành, tuổi đã hơn năm mươi, đạo mạo trang nghiêm, nhận học sinh làm trò. Khi nhìn thấy Đường Sinh, ông nói: “Trò tuổi đã lớn rồi, việc học còn có thể thành công được không?” 

Đường Sinh trả lời: “Học tập chính là nguyện vọng của trò, học trò không dám mong cầu gì.” 

Thế là thầy bèn nghĩ ra một đề bài để kiểm tra chàng. Văn chương viết xong, thầy giáo cầm lên xem, vỗ tay khen ngợi rồi nói: “Trò ở miền Nam, văn chương đạt đến trình độ thế này mà vẫn không thi đỗ ư, thực là ủy khuất cho tài năng của trò.”

Khi Đường Sinh thấy thầy sửa chữa văn chương của hai em họ mình, chàng cảm thấy văn chương của thầy cũng bình thường, trong tâm không coi trọng thầy. Mỗi lần trong giờ học, khi thầy đi vắng, chàng lẻn ra ngoài xem kịch, buổi tối về, chỉ cần múa bút là viết được một bài văn, thầy đọc xong liền khen ngợi văn hay. Vì vậy, hai đứa em đã bí mật kể với cha chuyện này.

Chú của Đường Sinh rất tức giận, đến trường tư thục dạy cho Đường Sinh một bài học, ông mắng rằng: “Trong cửa hàng, con đã coi việc học quan trọng hơn những việc khác. Hiện tại để con đi học, con lại trong học đường mà đùa bỡn quá độ, vì sao con bất kể làm sự việc gì cũng đều nhất sự vô thành đây, thật là rác rưởi mà.”

Thầy giáo nghe xong liền khuyên rằng: “Ngày thường cháu trai của bác học tập rất chăm chỉ, dù thỉnh thoảng có ra ngoài trong giờ học, nhưng cháu không hề trì hoãn việc làm văn. Cháu của bác thông minh tài trí gấp trăm lần hai con trai bác, nếu để cậu ta đi thi, trúng cao đầu bảng là có thể kỳ vọng.” 

Chú của chàng nói: “Ngày thi sắp đến gần, quả nhiên như tiên sinh nói, có thể thông qua thi huyện, thi phủ mà thành tú tài, cũng có thể mát mặt cha mẹ, chỉ sợ không có khả năng.”

Thầy đồ quay lại nói với Đường Sinh rằng: “Hiện tại kỳ thực ta cũng không còn kiến thức nào khác để truyền thụ cho trò, chỉ dặn trò trong hai kỳ thi nhỏ là thi huyện và thi phủ trước mắt, thì không cầu văn hay, hãy tận tâm tận lực giúp đỡ hai đứa em họ thi cử, dùng lực dư để hoàn thành hai kỳ thi nhỏ, có tên ở cuối bảng là đủ rồi. Bởi vì hai em của trò đã học tập ở đây thời gian rất lâu, trúng cao không thành vấn đề. Trò quê quán là người miền Bắc đến ứng thí, nếu tên đứng đầu bảng, e là sẽ khiến người khác đố kị. Trò phải hết sức lưu ý việc này.”

Đường Sinh đồng ý, trong hai kỳ thi cấp huyện và phủ, đúng như lời thầy dặn, chàng đã giúp hai em họ mình lọt vào top 10, trong khi chàng chỉ đứng cuối danh sách. Rồi trong kỳ thi viện năm đó, chàng đứng nhất, cùng với một người em họ đứng thứ hai. Từ đó về sau, chàng liên tiếp thi trúng, thi hương trúng cử nhân, thi hội lại trúng tiến sĩ, được vào hàn lâm viện. Thế là chàng đón cha già về nuôi dưỡng, báo đáp ân sư, còn di phong cho chú, lấy đó để báo đáp ân tình.

Hương Ngạn, tác giả cuốn “Tục khách song nhàn thoại” cho biết: Đường Sinh ở phương Nam, thậm chí ngay cả tú tài cũng thi không trúng, thế mà lên phương Bắc, mọi việc thuận lợi, liên tiếp đăng khoa, thân trong quan cao hiển hách, lẽ nào người phương Bắc thực sự thua kém người phương Nam? Không phải vậy, mà là vì duyên cố “ngũ hành” trong mệnh.

Trong thời đại ngày nay, ít người nhắc tới “Ngũ hành”. Nhưng ở thời cổ đại, người ta biết rằng Ngũ hành là pháp đầu tiên trong chín đại pháp tắc, được Thiên Đế ban cho Đại Vũ để trị lý thiên hạ. Mặc dù một số người hiện đại không tin vào ngũ hành, nhưng ngũ hành vẫn thời thời khắc khắc tuần hoàn xung quanh chúng ta.

Một số người có thể cảm thấy hôm nay làm việc gì cũng đặc biệt thuận lợi, tâm tình thư thái, gặp chuyện đều là hảo sự. Nhưng lại có một số ngày làm việc gì cũng như thể đâm đầu vào tường, mọi việc đều không thuận lợi, vì sao vậy? Có một số người cho rằng đó chỉ là chuyện ngẫu nhiên, nhưng nếu tra cứu ngũ hành của ngày đó, thì sẽ phát hiện rất nhiều khi là kết quả của tác dụng tương hỗ giữa ngũ hành của ngày và ngũ hành trong mệnh của mỗi người. 

Tương tự như vậy, sự hợp và kỵ của ngũ hành cũng quyết định phương hướng phát triển của sự nghiệp, chẳng hạn có người khi lên phương Bắc tìm việc thì cảm thấy rất thuận lợi, tâm tình cũng thư thái, vì duyên cố là trong mệnh hợp Thủy, phương Bắc thuộc Thủy. Có người đến phương Nam lại cảm thấy phiền toái, mọi việc đều không thuận, là vì phương Nam thuộc Hỏa, mà trong mệnh người đó lại kỵ Hỏa. Đó chính là vấn đề của Đường Sinh.

Vào thời kỳ nhà Thương từ hơn 3000 năm trước, Cơ Tử nhìn thấy Trụ Vương hoang dâm vô độ, ông đã khuyên can nhưng Trụ Vương không nghe. Vì vậy, ông đã chọn cách ra đi. Ông xõa tóc giả điên, ẩn cư chơi đàn, bi thán nỗi buồn trong nội tâm mình.

Sau khi Vũ Vương tiêu diệt Ân Vương, đã đến thăm Cơ Tử. Vũ Vương nói: “Chao ôi! Thượng Thiên âm thầm bảo vệ trăm họ dưới hạ giới, khiến họ tương xử hòa thuận, nhưng ta không biết làm thế nào để chế định thường đạo thứ tự, để an định dân chúng vĩnh hằng bất biến.”

Cơ Tử trả lời: 

“Ngày xưa Cổn đã chặn hồng thủy, đã phá vỡ trật tự của ngũ hành. Thiên Đế vì thế tức giận, từ chối ban cho Cổn cửu pháp trị lý thiên hạ, thường đạo vì thế bị bại hoại. Cổn bị xử tử, Đại Vũ tiếp tục sự nghiệp của ông ấy mà hưng thịnh trở lại, Thiên Đế ban cho Đại Vũ chín đại pháp tắc để trị lý thiên hạ, thường đạo có trật tự. Cái thứ nhất gọi là ngũ hành; cái thứ hai gọi là ngũ sự; cái thứ ba gọi là bát chính; cái thứ tư gọi là ngũ kỷ; cái thứ năm gọi là hoàng cực; cái thứ sáu gọi là tam đức; cái thứ bảy gọi là khê nghi; cái thứ tám gọi là thứ trưng; cái thứ chín gọi là hưởng dụng ngũ phúc, sợ dụng lục cực.

Ngũ hành chính là: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Thân làm một bậc quốc vương, tất phải minh sát lý ngũ hành, giỏi điều hòa vận dụng ngũ hành để khuyến khích con dân sinh sống an lạc.

Ngũ phúc là bốn loại hạnh phúc: Trường thọ, phú hữu, khỏe mạnh bình an, đức hạnh tốt đẹp, niên lão thiện chung, tức là qua đời nhẹ nhàng. 

Lục cực, là sáu điều khiến cuộc đời trở nên khó khăn và nguy hiểm: một là chết yểu, hai là bệnh tật, thứ ba là sầu muộn, thứ tư là nghèo khó, thứ năm là ác độc, thứ sáu là yếu nhược. Vua hành vương đạo, Trời ắt ban cho ngũ phúc; Nếu bất hành vương đạo, Trời ắt giáng lục cực.” 

Vũ Vương nghe xong lời của Cơ Tử, ông đã phong Cơ Tử làm hầu tước của đất Triều Tiên, không đối đãi như một bầy tôi của mình.

Ngũ hành trong ngày là chỉ ngũ hành của ngày đó được ghi trong hoàng lịch, trên mỗi tờ lịch, đều có ghi ngũ hành của ngày, ví dụ như ngày Nhâm Tý, ngày Canh Tý.

Nếu bạn tìm kiếm trên mạng để hiểu về “Thuộc tính của Thiên can Địa chi ngũ hành”, bạn có thể tra được Nhâm thuộc Thủy, Tý thuộc Thủy, nên ngày hôm đó là Nhâm Tý Thủy nhật, nếu có người trong mệnh ưa Thủy, hợp Thủy, thì ngày đó làm gì cũng thuật lợi, tâm tình thư thái, vì ngày Thủy đối ứng với với mệnh của người đó là có sự trợ giúp nhất định. Tất nhiên, nếu muốn tiến hành khảo sát thâm nhập, thì còn phải kết hợp với đại vận lưu niên của bản mệnh, ngũ hành sinh khắc chế hóa hợp kỵ của tháng mà đồng luận. Ngược lại, nếu ngũ hành ngày đó là ngũ hành kỵ với trong mệnh của một người, thì làm việc gì cũng rất không thuận lợi, gặp việc gì cũng trở ngại trùng trùng. Tuy nhiên, nó cũng không tuyệt đối.


Cảm ơn bạn đã theo dõi video này, hẹn gặp lại bạn trong những tập tiếp theo.

Đọc thêm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}