Nhân sinh cảm ngộ: Ai mới là người cần tiền nhất?

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 12/06/2024
Danh mục: Chọn lọc

Có một cao tăng râu tóc bạc phơ, đi xuống núi vân du. Ông bước đi như chòm mây nhẹ trôi, chẳng mấy chốc đã đến kinh thành. Đột nhiên, chân ông vô tình va vào vật gì kêu leng keng. Thì ra đó là một đồng tiền vàng. Ông thầm nghĩ: “Cái này chẳng có tác dụng gì đối với cuộc sống một tăng nhân, nhưng ắt hẳn nó là cả một gia tài đối với người nghèo. Vậy ta sẽ tặng cho người nào cần đến nó”. 

Cao tăng gặp một bà cụ già, cả ngày ngâm tay trong nước để giặt quần áo thuê, kiếm sống rất khó nhọc, ông bèn tặng bà cụ đồng tiền vàng. Bà cụ mỉm cười cảm ơn và từ chối rằng: 

“Tôi hàng ngày giặt thuê, nhưng vẫn đủ sống, còn để dư ra được 3 xu mỗi ngày”. 

Thế là lão tăng lại đi tiếp, rồi ông gặp một nho sinh trong túp lều nhỏ đang say sưa đọc sách. Ngoài chiếc án thư và mấy quyển sách ra thì không có đồ đạc gì đáng giá. Ông bèn tặng anh học trò nghèo đồng tiền vàng. Anh nho sinh vòng tay cúi thấp người, tỏ lòng cảm ơn cao tăng, rồi anh nói:

“Con dành thời gian để đọc sách, nên mỗi tuần đi núi kiếm củi hai ngày, đủ sống cho cả tuần. Cụ già rồi, mong cụ cứ giữ lấy để sau này sẽ dùng đến”.

Thế là cao tăng lại rời đi, tiếp tục chuyến vân du của mình. Một hôm, cao tăng gặp một cô gái bị bại liệt, đang ngồi đan len bên cửa sổ, bên cạnh là đứa em trai nhỏ tuổi đang tập viết. Ông bèn tặng cho hai chị em đồng tiền vàng. Cô gái dừng tay đan len, trong khi cậu em vẫn cắm đầu hí hoáy viết như không hề hay biết. Gương mặt thanh tú của cô gái bỗng sáng bừng lên:

“Đồng tiền vàng này có thể giúp hai chị em con sống vài năm, nhưng hàng ngày con đan len cũng đủ sống và nuôi em trai ăn học rồi. Con cảm ơn cụ, cụ có thể dành tặng người cần đến nó”.

Đến chập tối, cao tăng vào nghỉ ở ngôi miếu hoang. Vừa ngồi nghỉ một lát, thì từ ngoài có bóng người nhỏ bé tiến vào. Thì ra là một thiếu niên tàn tật vô gia cư, chân đi cà nhắc, phải chống nạng. Cậu thiếu niên tàn tật lo lắng nhìn cao tăng và hỏi:

“Cụ đã ăn gì chưa? Con còn nắm cơm đây, xin mời cụ, con cũng vừa ăn một chút rồi”.

Cao tăng cảm ơn và ăn ngon lành, rồi ông hỏi về cuộc sống của cậu thiếu niên. Cậu nói:

“Hàng ngày con đến quảng trường chơi đàn và hát cho mọi người nghe, nhiều người đã tặng con những đồng xu, con đều cố gắng để dành ra một chút”.

Nói rồi, cậu tập tễnh đi vào trong, lát sau cậu cầm túi vải nhỏ ra, đưa cho cao tăng và nói:

“Con tặng cụ số tiền này”.

Cao tăng nói: “Ta có một đồng tiền vàng, vốn có ý tặng cậu. Nào ngờ, cậu cũng không phải là người thiếu thốn, cậu cũng không cần đến nó”.

Sáng hôm sau, cao tăng lên đường về núi, lòng vẫn canh cánh chưa tìm được người cần đến đồng tiền vàng.

Giữa đường, ông bỗng nghe thấy tiếng huyên náo của đoàn người ngựa và chiến xa từ phía sau ầm ầm tiến đến, vị cao tăng tránh vào một gốc cây ven đường.

Đi đầu là đoàn kỵ binh với cờ xí rợp trời, áo giáp sáng lòa, với đại đao, trường kiếm tuốt trần, lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời. Tiếp sau là đoàn chiến xa dài vài dặm, cuốn bụi mù mịt.

Dẫn đầu đoàn quân là vị quân vương trẻ tuổi anh hùng, trông uy nghi như tướng nhà Trời. Quân vương nhận ra người ngồi dưới gốc cây ven đường chính là vị cao tăng già nổi danh, nhà vua bèn xuống ngựa rồi đến bái kiến.

Quân vương nói: “Trẫm dẫn quân chinh phạt lân bang, mở mang bờ cõi, hoàn thành mộng bá nghiệp. Gặp cao tăng ở đây thật là nhân duyên hiếm có, xin hỏi ngài có báu vật gì chúc phúc cho ta không?”.

Cao tăng lấy đồng tiền vàng ra, trao cho quân vương. Nhà vua hai tay đón nhận, nâng niu ngắm nghía. Bỗng vua chau mày rồi hỏi rằng:

“Đây chỉ là đồng tiền vàng bình thường, đâu có thể coi là báu vật?”.

Cao tăng gật đầu rồi trả lời:

“Đúng vậy, lão từ hôm qua đến nay, đi khắp nơi, gặp biết bao nhiêu người, những mong tìm được người cần đến nó để tặng. Hôm nay mới gặp được ngài, ngài chính là người cần đến nó”.

Nhà vua trẻ nhìn cao tăng già, trong lòng ông bối rối, không hiểu. Cao tăng lại tiếp lời:

“Những người mà lão gặp cả ngày hôm qua, ai nấy đều hạnh phúc, họ đều hài lòng với cuộc sống hiện tại, họ đều hài lòng với những gì họ đang có. Thậm chí họ còn cảm thấy dư dả, còn sẵn lòng giúp người khác. Hôm nay lão nạp gặp bệ hạ, thấy bệ hạ vẫn còn muốn có thêm đất đai, muốn có thêm của cải bạc vàng, muốn có thêm nhân khẩu và vũ khí để tiếp tục mở mang bờ cõi, vẫn muốn đoạt được cái danh bá chủ chư hầu. Lão nạp thấy bệ hạ chính là người cần đến đồng tiền vàng này”.

Nhà vua trẻ giật mình tỉnh ngộ, bèn hạ lệnh thu quân, rồi ông quỳ xuống bái cao tăng già làm thầy và xin làm đệ tử tại gia. Vua nguyện xin học được trí tuệ, đức hạnh và đạo hạnh cao thượng để chăm lo cho bách tính, để làm rạng rỡ tổ tông, phồn vinh xã tắc.

Từ đó, hàng tháng nhà vua trẻ đều dành ra vài ngày để lên núi nghe giảng Pháp. Từ đó, bốn cõi yên bình, các nước chư hầu không đánh mà đến triều phục, xã tắc hưng thịnh, các thương nhân từ các nước xa xôi như Đại Kim, Đại Tống, Phù Tang, Cao Ly, Nam Dương, Ấn Độ, Ba Tư cũng tìm đến buôn bán.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi video này, hẹn gặp lại bạn trong những tập tiếp theo.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}