Xuân thu Chiến quốc (24) Phu Khái tạo phản, Hạp Lư lui binh

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 04/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Thân Bao Tư quỳ ngoài sân điện của nước Tần, khóc lóc bảy ngày bảy đêm, không ăn không uống, khiến cho Tần Ai Công cảm động, nguyện ý vì ông xuất binh, khôi phục nước Sở. Em trai của Ngô vương là Phu Khái bị liên quân Tần – Sở đánh cho đại bại.

Phu Khái tháo chạy về Dĩnh Đô, tâu lại với Hạp Lư rằng Tần đã liên quân với Sở, khí thế lớn mạnh lắm, e rằng khó lòng chống đỡ. Hạp Lư nghe xong liền biến sắc.

Tôn Vũ điềm tĩnh nói: “Khi trước thần muốn ngài lập công tử Thắng làm vua Sở, chính là lo rằng Sở Chiêu Vương sẽ ngóc đầu trở lại. Giờ thì quả nhiên ta không thể cùng lúc đánh với hai nước Tần, Sở nữa. Quân Ngô đang cảm thấy rất tự mãn, còn bên kia thì một lòng liều chết báo thù. Sĩ khí hai bên giờ đã khác nhau một trời một vực. Hơn nữa, quân số bên địch lại vô cùng lớn. Nếu đánh thì ta cũng không thắng được, chẳng may nếu thua thì vốn liếng giảng hòa cũng chẳng còn. Chi bằng nhân lúc hiện giờ còn chưa đánh nhau, ta vẫn chưa bị bại trận, vẫn có thể đàm phán điều kiện với họ. Để nước Sở cắt miếng đất ở biên giới phía đông cho nước Ngô, ta sẽ đồng ý cho Sở Chiêu Vương phục quốc. Như vậy, ta có thể mở rộng thêm lãnh thổ nước Ngô, kể ra cũng lợi. Bởi phía đông của nước Sở tiếp giáp với phía tây của nước Ngô. Nước Ngô một khi mở rộng lãnh thổ rồi, nhân khẩu theo đó cũng sẽ tăng lên, có thể thu được nhiều thuế hơn, quốc lực sẽ theo đó mà trở nên giàu mạnh”. 

Tôn Vũ đứng trước tình thế nguy nan đến vậy mà vẫn có thể tính toán chu toàn, nghĩ cách để giành được lợi ích lớn nhất cho nước Ngô. Ngũ Tử Tư biết rằng Tôn Vũ nói hoàn toàn đúng, nên cũng tán thành. Nhưng Bá Bĩ lại không đồng ý. Bá Bĩ tâu với Hạp Lư rằng: “Quân ta từ khi khai chiến đến giờ, đi đến đâu phá đến đấy, chỉ đánh năm trận mà lấy được Dĩnh Đô, nay mới trông thấy quân Tần mà đã toan rút lui, trước hăng hái thế nào, mà tại sao nay lại nhút nhát như vậy? Xin đại vương cấp cho thần một vạn quân, thần quyết đánh cho quân Tần không còn một mống, nếu không đánh được, thần xin chịu tội chết!”. 

Tôn Vũ và Bá Bĩ đưa ra ý kiến trái ngược nhau, nhưng lời lẽ của Bá Bĩ rất hùng hồn. Ngô vương Hạp Lư liền theo lời Bá Bĩ, cấp cho ông ta một vạn quân, Bá Bĩ hăng hái ra trận, muốn lập công đầu. Lòng ham công danh che mờ lý trí.

Bá Bĩ dẫn quân xông ra, cũng không cần sự trợ giúp của Tôn Vũ. Kết quả là bị đánh cho tơi tả, một vạn quân chỉ còn hai nghìn người sống sót, thất thểu trở về. Bá Bĩ lệnh cho thuộc hạ nhốt mình vào xe tù, về yết kiến Hạp Lư xin chịu tội, để mong thoát khỏi tội chết. Tôn Vũ nói riêng với Ngũ Tử Tư rằng: “Bá Bĩ là kẻ cậy công mà tự đắc, sau này tất làm tai vạ cho nước Ngô. Chi bằng nhân việc y thua trận này, ta mượn quân pháp chém đi cho rồi”. 

Tôn Vũ quả là nhìn người rất chuẩn. Trước đó thầy tướng số Bị Ly cũng từng nhắc Ngũ Tử Tư rằng Bá Bĩ bản tính tham lam ưa nịnh, lật lọng tráo trở. Nhưng Ngũ Tử Tư lại xin Hạp Lư tha tội cho Bá Bĩ, nói Bá Bĩ trước đây đã từng đánh thắng nhiều trận, lập nhiều công trạng, coi như lấy công bù tội. Cuối cùng Hạp Lư đã tha tội cho Bá Bĩ.

Ngũ Tử Tư vốn có khả năng nhìn người rất chuẩn, nhưng lần này ông lại không nhìn thấu được Bá Bĩ. Có lẽ là do Bá Bĩ cũng giống Ngũ Tử Tư, bị Phí Vô Kỵ hại cho tan cửa nát nhà và phải chạy chốn tha hương. Vốn là người cùng cảnh ngộ, nên Ngũ Tử Tư cũng rất chiếu cố Bá Bĩ, bởi vì nó có cảm tình của người cùng hoạn nạn. Tuy nhiên, chính vì điều này đã làm lu mờ con mắt sáng suốt của Ngũ Tử Tư.

Ngô vương Hạp Lư cũng đang băn khoăn, rốt cuộc là nên hòa hay nên đánh? Thoạt đầu ông vẫn muốn đánh, và lệnh cho em trai mình là Phu Khái ở lại giữ Dĩnh Đô. Hạp Lư vẫn luôn tin cậy người em trai tài năng này của mình.

Nhưng Phu Khái lại có toan tính rằng: “Nước Ngô từ khi lập quốc đến nay, vương vị đều là anh truyền cho em, nhưng giờ Hạp Lư vẫn không lập mình làm thái tử, mà lại lập con trai ông ta là Phù Sai. Như vậy, há không phải mình vĩnh viễn không có cơ hội trở thành Ngô Vương nữa hay sao? Giờ chi bằng nhân lúc Hạp Lư đang giao chiến với hai nước Tần – Sở, ta mau chóng lén quay về nước Ngô để xưng vương”. 

Thế là Phu Khái làm phản, dẫn quân trốn về Ngô. Suốt dọc đường còn tung tin giả rằng Ngô vương bại trận, không rõ tung tích. Theo thông lệ của nước Ngô, sau khi anh mất thì người em sẽ kế ngôi, vậy nên hiển nhiên giờ đến lượt Phu Khái trở thành Ngô vương. Đồng thời, ông ta sai sứ mượn quân nước Việt, hẹn khi thành sự sẽ tặng năm thành trì để tạ ơn. 

Phu Khái làm phản, quả nhiên đúng với dự đoán lúc trước của Ngũ Tử Tư.

Phu Khái vừa bỏ trốn không được bao lâu thì Hạp Lư đã biết được. Ngô vương Hạp Lư liền hỏi Tôn Vũ cùng Ngũ Tử Tư rằng Phu Khái cớ sao lại bỏ trốn? Ngũ Tử Tư nói: “Phu Khái bỏ trốn lần này, nhất định là muốn tạo phản”. Ngũ Tử Tư chắc hẳn còn nhớ Bị Ly nói Phu Khái là người “lông tơ mọc ngược, ắt làm chuyện bội quốc phản chủ”. Vậy nên khi Hạp Lư vừa nghe nói trong nước có nội loạn, lập tức cũng dẫn binh về dẹp loạn.

Hạp Lư đã ban bố mệnh lệnh cho quân sĩ đang đi theo Phu Khái rằng: “Quả nhân còn đang ở đây, các ngươi chớ nghe tin theo những lời bịa đặt của Phu Khái. Chỉ cần các ngươi chịu quay trở về, dẫu trước đó có đi theo Phu Khái hay không, quả nhân lập tức miễn xá tội cho các ngươi. Còn như các ngươi không chịu quay đầu, Phu Khái một khi bại trận, ta sẽ giết sạch toàn bộ kẻ nào đi theo hắn”. 

Chiêu này của Hạp Lư rất cao minh, bởi Phu Khái trước đó vốn phao tin vịt rằng Hạp Lư không rõ tung tích. Bây giờ Hạp Lư lại xuất hiện, mọi người nghe nói Ngô vương vẫn còn sống, lại hạ quân lệnh này, vậy nên gần như toàn bộ quân đội của nước Ngô đều về phía Hạp Lư. Phu Khái chỉ còn lại một số ít nhân mã của mình, vừa đánh đã bại. Sau khi bại trận, Phu Khái liền chạy sang nước Việt. Khi đó nước Việt vừa nhìn thấy Phu Khái bại trận, cũng không tiếp tục xuất binh đánh nhau với Ngô nữa.

Bởi trong nước có nội loạn, vậy nên Hạp Lư mau chóng hạ lệnh cho Tôn Vũ và Ngũ Tử Tư thu quân trở về. Ngũ Tử Tư chuẩn bị thu quân, chưa kịp đàm phán với Sở. Tôn Vũ lại nói: “Ta rút về tay không thì bị quân Sở cười, chi bằng tâu với đại vương mà xin phong cho công tử Thắng. Nếu chúng ta nhất định phải thu quân, vì sao không nhân lúc chưa đánh nhau, còn chưa bại trận, khi mà bên ta vẫn còn vốn liếng, hãy yêu cầu nước Sở phong cho công tử Thắng một quận lớn, để công tử Thắng làm người đứng đầu vùng đất đó”. 

Chúng ta thấy Tôn Vũ thắng mà không tỏ ra ngạo mạn, ông luôn tính kế trước, với những kế sách rất hay, tiếc là không được Ngô Vương nghe theo. Khi mọi người đều đang uống rượu mừng, ông nghĩ làm sao có thể chiếm lĩnh nước Sở mãi mãi, bèn đưa ra đề nghị lập một “chính phủ bù nhìn”. Khi nhìn thấy bên mình không có cơ hội chiến thắng, ông đề nghị giảng hòa, với điều kiện cắt một miếng đất rộng lớn của Sở, sáp nhập vào nước Ngô. Hiện giờ có thể đã không có vốn liếng để đàm phán nữa, ông lại yêu cầu đưa công tử Thắng trở về Sở. Công tử Thắng vốn là con trai của thái tử Kiến, là thái tử quá cố của nước Sở. Sở Chiêu Vương đồng ý triệu công tử Thắng về phong cho đại ấp.

Thế là Tôn Vũ và Ngũ Tử Tư liền hạ lệnh rút quân. Phàm những báu vật ở trong kho nước Sở, lương thực tài vật đều chất lên xe chở về. Ngũ Tử Tư lại cho dời dân Sở, cho hơn hàng vạn gia đình phải sang nước Ngô, khai hoang trồng trọt. Trong phút chốc, nước Ngô có được rất nhiều tiền tài, lương thực, nhân khẩu, nhờ đó mà trở thành quốc gia vô cùng giàu mạnh.

Vậy sự việc tiếp theo diễn ra như thế nào, nước Ngô liệu có thể xưng bá trung nguyên được hay không, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong phần tiếp the. Cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}