Xuân thu Chiến quốc (25) Tôn Vũ công thành thân thoái, hiểu sâu đạo Trời

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 04/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Ngũ Tử Tư rút quân trở về, bảo Tôn Vũ theo đường thuỷ về trước, còn mình theo đường bộ, về lại con đường mà ông đã trốn chạy năm xưa. Ngũ Tử Tư đi qua Lịch Dương Sơn, định tìm Đông Cao Công để trả ơn, nhưng đến nơi thì chẳng thấy nhà cửa đâu cả. Lại sai người sang Long Động Sơn để tìm Hoàng Phủ Nạp, nhưng cũng chẳng thấy tung tích ở đâu. Ngũ Tử Tư thở dài mà than rằng: “Thật là những bậc cao sĩ!”. Nói xong, liền đến chỗ hai người ở, cúi lạy rồi rời đi. Khi đến cửa Chiêu quan, quân Sở đều bỏ trốn hết cả. Ngũ Tử Tư sai phá cửa quan ấy.

Khi qua bến Lại Thuỷ nơi cô gái giặt lụa tự sát năm nào, Ngũ Tử Tư lấy ra một nghìn lạng vàng ném xuống sông rồi khấn rằng: “Lòng ta không phụ, nàng có thiêng liêng, xin hãy chứng giám!”. Vậy nên Ngũ Tử Tư ngoài việc báo thù, còn muốn báo ân nữa.

Sau khi Ngũ Tử Tư về đến nước Ngô, Hạp Lư luận công ban thưởng, xem ai là người có công đầu trong việc đánh Sở. Công thần đứng đầu kể ra thì không thể thiếu Phu Khái được, bởi Phu Khái vốn là tướng tiên phong. Nhưng Phu Khái đã tạo phản, trốn chạy đến nước Việt rồi. Người có công đầu chính là Tôn Vũ. Ngô Vương Hạp Lư muốn trọng thưởng nhưng Tôn Vũ nhất quyết không nhận, ông không muốn làm quan, cũng không nhận một đồng xu nào.

Tôn Vũ nói riêng với Ngũ Tử Tư rằng: “Ngài lại còn không biết đạo Trời hay sao? Hè đi thì đông sang, xuân qua thì thu đến. Nay đại vương cậy mình cường thịnh, không có đối thủ, tất sinh lòng kiêu ngạo. Ngài đã công thành mà thân không thoái, thì rồi tất sẽ có hậu họa. Tôi không chỉ muốn bảo toàn cho tôi, tôi cũng muốn bảo toàn cho ngài nữa”.

Tôn Vũ nói ở đây là chỉ đạo Trời, xuân qua đi thì thu sẽ đến, một quốc gia không thể cứ hưng thịnh mãi được. Bây giờ Ngô sau khi diệt được Sở, chính là đã đạt đến hưng thịnh đỉnh điểm, thế thì đây cũng chính là khởi điểm nước Ngô bắt đầu xuống dốc. Tôn Vũ cũng nói, ngày nay bốn cõi không ai có thể khiêu chiến, quân vương nhất định lòng sinh ngạo mạn, nhất định sẽ bắt đầu ăn chơi hưởng lạc, đây chính là khởi điểm nước Ngô bắt đầu suy bại. Cuối cùng ông nói: “Hôm nay tôi phải rời khỏi nước Ngô, đây không chỉ là muốn bảo toàn cho tôi. Tôi cũng mong ông có thể đi cùng với tôi, tôi cũng muốn bảo toàn cho ông nữa”. 

Nhưng Ngũ Tử Tư không cho thế là phải. Tôn Vũ liền cáo biệt rời đi. Hạp Lư đưa tặng mấy xe vàng lụa. Khi đi đường, Tôn Vũ đều đem ban phát cho những người dân nghèo khổ, không giữ lại một xu nào. Ông ung dung trở về với núi non, tiếp tục viết bộ binh pháp để đời của mình.

Chúng ta thấy được trong cuộc chiến Ngô – Sở này có rất nhiều tính cách hiển hiện ra vô cùng rõ ràng. Ngũ Tử Tư khổ tâm dày công mưu tính suốt 16 năm trời, cuối cùng đã đạt được tâm nguyện trả thù, cũng là người ân đền oán trả minh bạch. Ta cảm thấy Tôn Vũ là người hiểu sâu đạo Trời, hơn nữa lại vô cùng xem nhẹ danh lợi.

Sau khi Sở Chiêu Vương phục quốc, đã tiến hành luận công ban thưởng. Trong đó, người có công lớn nhất hiển nhiên là Thân Bao Tư. Nhưng Thân Bao Tư nhất định từ chối không nhận. Sở Chiêu Vương cứ ép mãi. Thân Bao Tư đành phải đi trốn. Người vợ bảo Thân Bao Tư rằng: “Phu quân đã lập được công lớn như vậy cho xã tắc nước Sở, từ nước Tùy chạy sang nước Tần mượn binh, quỳ mọp ngoài sân cung Tần, khóc lóc thảm thương bảy ngày bảy đêm mà cảm động Tần Ai Công. Sau khi về nước lại đánh đuổi quân Ngô, phu quân nhận thưởng cũng xứng đáng, cớ chi phải trốn?”. 

Thân Bao Tư trả lời rằng: “Ta vốn là kẻ tội đồ của nước Sở, lấy đâu ra công trạng. Trước đây, ta vì thành toàn cái nghĩa bạn bè, cũng vì để thành toàn cho tấm lòng hiếu nghĩa của Ngũ Tử Tư, nên mới thả cho Ngũ Tử Tư đi, rồi để ông ta phá được nước Sở. Đó là cái tội của ta. Ta nào dám lấy tội của mình mà đi nhận công. Nhìn vào thì thấy giống ta đã khôi phục nước Sở, nhưng kỳ thực, sự diệt vong của Sở trước đó cũng là có quan hệ với ta, vậy nên ta làm chút chuyện cỏn con đó chỉ bù đắp được phần nhỏ sai lầm của mình mà thôi, vốn chẳng có công lao chi cả”. 

Thân Bao Tư liền đem vợ con trốn vào rừng núi. Sở Chiêu Vương sai người tìm mãi cũng không được, mới ban khen và dán yết ở cửa nhà Thân Bao Tư mấy chữ: “Trung thần chi môn”. Có nghĩa là “nhà của người trung thần”.

Trận chiến Ngô – Sở đã kết thúc như vậy. Ngũ Tử Tư đã bỏ ra thời gian 16 năm ròng rã mới hoàn thành tâm nguyện báo thù. Nhưng sau khi trận chiến Ngô – Sở kết thúc còn có một người nữa, cũng đã bỏ ra thời gian gần 20 năm tâm huyết để nuôi chí báo thù rửa hận. Người này rốt cuộc là ai, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong phần sau, cảm ơn các bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}