Xuân thu Chiến quốc (28) Văn Chủng sang nước Ngô giảng hòa, Bá Bĩ đối chọi Ngũ Tử Tư

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 04/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Năm 496 TCN, Ngô Vương Hạp Lư nhân lúc nước Việt có quốc tang mà tấn công, rồi bị Việt vương Câu Tiễn đánh bại, thân mang trọng thương mà chết. Con trai của ông là Phù Sai đã để tang 3 năm, Phù Sai chuẩn bị binh lực trong 3 năm với thái độ khao khát phục thù. Thế là vào năm 494 TCN, Phù Sai phát binh tấn công nước Việt. Việt Vương Câu Tiễn thất bại ở Thái Hồ, hết đường xoay sở. Đại phu Văn Chủng của nước Việt xung phong đảm nhận đi nước Ngô cầu hòa. Vậy thì Văn Chủng đã làm thế nào để Phù Sai tha thứ mối thù giết cha đây?

Văn Chủng chọn ra 8 người đẹp, lại mang theo vàng lụa đến gặp Bá Bĩ. Mọi chuyện không hề dễ dàng. Khi đó, Bá Bĩ nghe Văn Chủng đến cầu hòa thì thể hiện bộ dạng rất kiêu ngạo, ở trong đại doanh mà triệu kiến Văn Chủng. Sau khi Bá Bĩ xem xong danh sách lễ vật, câu đầu tiên nói với Văn Chủng là: “Nước Ngô ta lập tức sẽ tiêu diệt nước Việt, khi đó toàn bộ châu báu của nước Việt đều thuộc về chúng ta. Ông đem một chút quà mọn lại muốn mua chuộc ta sao?”.

Bạn hãy chú ý, Bá Bĩ không nói là không thể cầu hòa, ý của ông ta là: lễ vật ít quá, ta muốn nhiều hơn chút. 

Văn Chủng rất giỏi đối đáp, bèn nói: “Tuy nước Việt thất bại và chỉ còn lại 5.000 người, nhưng 5.000 người này đều là những chiến binh cảm tử, còn có thể quyết chiến một trận. Nếu chiến không thành, nước Việt sẽ đem toàn bộ lương thực đốt hết, đem toàn bộ tiền tài vứt xuống sông, một chút cũng không lưu lại cho các ông. Hơn nữa, nếu Việt Vương tháo chạy sang nước khác thì cũng giống như Sở Chiêu Vương năm đó, tương lai lại mưu tính phục quốc”. 

“Còn nếu nước Việt đầu hàng nước Ngô thì toàn bộ vàng bạc châu báu trong quốc khố đều thuộc về Ngô Vương. Ngô Vương chẳng qua chỉ lấy một phần nhỏ đưa cho quan Thái tể là ông mà thôi. Nếu Thái tể là ông mà chủ trì được việc nghị hòa, nước Việt xem ra giống như đầu hàng nước Ngô, nhưng thực ra là đầu hàng Thái tể. Như vậy Thái tể như ông là người một mình lấy hết thứ tốt của nước Việt, những người khác không thể chia chác với ông”.

“Huống chi khi 5.000 quân cảm tử chiến đấu, nói không chừng sẽ xuất hiện điều chẳng lành? Ngộ nhỡ phát sinh tình huống khó lường thì sao? Bởi vì tất cả họ đã bị dồn vào chân tường”.

Cuối cùng, Văn Chủng lại đem danh sách lễ vật đến rồi nói: “Đây là 8 mỹ nữ đẹp nhất trong cung nước Việt mà chúng tôi tìm thấy. Nếu dân gian còn có người đẹp hơn thế, chúng tôi còn có thể đem những mỹ nữ ấy đến phủ của Thái tể, số ấy dùng để ‘vẩy nước quét nhà’ cho ông”.

Giọng điệu ban đầu của Văn Chủng là uy hiếp, tiếp đó là lợi dụ, rồi lại uy hiếp, lại dùng lợi dẫn dụ, nhịp điệu nắm chắc như thế. Sau một hồi nghe thuyết, Bá Bĩ vuốt râu cười cười rồi nói: “Đêm nay ngài hãy nghỉ lại trong đại doanh, sáng sớm ngày mai, ta dẫn ngài đi gặp Ngô Vương cầu hòa”.

Vậy là Văn Chủng đã thuyết phục được Bá Bĩ. Nhưng Bá Bĩ muốn thuyết phục Ngô Vương lại là sự việc rất khó. Bởi vì Phù Sai đã lập thệ báo thù. Trong suốt 3 năm, mỗi ngày đều cho người đứng trong sân, hét to để nhắc nhở Phù Sai về mối thù giết cha. Ông trả lời không dưới nghìn lần, nước mắt chảy dài rồi nói: “Đúng, không thể quên!”. Vậy Bá Bĩ thuyết phục Ngô Vương bằng cách nào đây? 

Ngày hôm sau, Bá Bĩ dẫn Văn Chủng đến gặp Phù Sai. Phù Sai liền hỏi Bá Bĩ: “Quả nhân có thù không đội trời chung với nước Việt, làm sao có thể cầu hòa?”

Bá Bĩ bèn làm Ngô Vương nguôi giận bằng cách nói: “Nỗi oan khuất và tủi nhục, Việt Vương đã chịu nhiều rồi, ông ấy muốn đến nước chúng ta làm nô bộc. Thê tử của ông ấy có thể đến nước Ngô làm thiếp, chính là bản thân ông ấy thỉnh cầu làm bề tôi nước Ngô, vợ ông ấy thỉnh cầu làm thiếp nước Ngô. Đối với ông ta mà nói, điều này là một sự tủi nhục lắm rồi, chẳng qua là họ muốn giữ gìn mạng sống, để có thế hệ tiếp theo mà thờ tự tông miếu mà thôi”.

“Ngài cho nước Việt giảng hòa là đạt được lợi ích thực tế, tha tội cho nước Việt là hiển danh. Có danh tiếng lại có lợi ích, tương lai nước Ngô có thể xưng bá thiên hạ”.

“Nếu chúng ta nhất định chiến đấu với nước Việt, Câu Tiễn sẽ đốt tông miếu, giết thê tử, lấy vàng bạc châu báu vứt xuống sông, cùng 5.000 binh sĩ liều chết… E rằng chỗ thương tổn sẽ ở tả hữu chúng ta”.

Cuối cùng Bá Bĩ lại dụ dỗ Ngô Vương rằng: “Thay vì giết Câu Tiễn, vì sao không nhận lấy tất cả lợi ích nước họ? Thay vì giết họ để làm vị vua cứng nhắc tuân theo pháp lệnh, chi bằng tha cho họ để trở thành vị vua nhân nghĩa?”.

Cuối cùng, Bá Bĩ đã thuyết phục được Ngô Vương Phù Sai. Ngô Vương hỏi: “Sứ giả của Việt Vương ở đâu?”. Khi đó, Văn Chủng đến diện kiến Phù Sai. Phù Sai hỏi ông: “Việt Vương có thể đến nước chúng ta làm nô bộc không? Thê tử của ông ấy có thể đến không?”. Văn Chủng nói là có thể.

Chính lúc Phù Sai chuẩn bị đáp ứng nghị hòa, Ngũ Tử Tư đã đến. Ngũ Tử Tư nghe nói Văn Chủng đến cầu hòa, lo lắng Phù Sai có thể đồng ý, bèn cấp tốc đến ngăn cản, nói cho Phù Sai rằng không thể đồng ý. Ông nói: “Hai nước Ngô Việt không thể cùng tồn tại. Không phải nước Việt thôn tính Ngô, thì là nước Ngô thôn tính nước Việt. Bởi vì, trận chiến Ngô – Việt, lấy được xe của họ, chúng ta có thể cưỡi; lấy được thuyền của họ, chúng ta có thể dùng. Nhưng nếu nước Ngô miễn xá cho nước Việt, tương lai của nước Ngô sẽ bị uy hiếp cực lớn, nước Ngô có thể bị thôn tính”.

Hiện nay, nếu ngài tha cho nước Việt, làm thế nào đối diện với lời thề 3 năm, làm thế nào có thể gặp cha ngài dưới suối vàng?”.

Khi đó, trong tâm Phù Sai đã chấp nhận giảng hòa, cũng muốn đồng ý với Văn Chủng, nhưng lại không biết trả lời câu hỏi của Ngũ Tử Tư như thế nào. Ông bèn đưa mắt nhìn Bá Bĩ.

Bá Bĩ vừa nhìn Phù Sai liền hiểu ý ngay, Bá Bĩ lập tức nhảy ra nói: “Tướng quốc sai rồi, theo lời ông về tình hình hai nước Ngô – Việt không thể đội trời chung, thì lẽ nào các nước như Tần, Tấn, Lỗ, Vệ không thể dung hợp với nhau, cuối cùng hợp lại thành một nước sao? Thứ hai, nếu nói mối thù của tiên vương chúng ta rất lớn, thì cũng không bằng mối thù của ông với nước Sở. Nhưng ông lại cho Sở Bình Vương phục quốc, mà chỉ thỉnh Mị Thắng trở về nước Sở. Chúng ta hiện tại, cả Việt Vương và thê tử đều phải đến nước Việt xưng thần làm thiếp. Vì sao ông lại làm một việc khoan dung như vậy, cho Sở Bình Vương phục quốc, nhưng lại muốn đại vương đem phu thê Việt Vương giết đi, để lại cho đại vương cái danh hà khắc ư? Bậc trung thần không làm sự việc như thế”.

Lúc đó, Ngũ Tử Tư rất tức giận, nhưng lại không biết nên phản bác thế nào. Có lẽ lửa giận đã che mờ lý chí. Ông đã cưu mang Bá Bĩ nhiều lần, lại từng xin Hạp Lư tha cho Bá Bĩ tội chết, thế nhưng nhìn này, đó chính là cách mà Bá Bĩ trả ơn cho Ngũ Tử Tư ư.

Câu trả lời của Bá Bĩ rất không có đạo lý, bởi vì tình huống không giống nhau. Ngũ Tử Tư cho phép Sở Chiêu Vương phục quốc là có 3 lý do. Thứ nhất, “Chiếm không được”, là chỉ nước Ngô khi đó là nước nhỏ, không thể kiểm soát toàn bộ nước Sở rộng lớn. Thứ hai, cuộc chiến không giành được thắng lợi, là vì khi đó nước Tần và nước Sở liên minh, nước Ngô căn bản không thắng được. Thứ ba, khi đó trong nước có Phu Khái tạo phản. Cho nên khi ấy Hạp Lư phải bỏ nước Sở để quay về dẹp loạn, chứ không phải vì Ngũ Tử Tư khoan hồng độ lượng mà muốn tha cho nước Sở, muốn Sở Chiêu Vương phục quốc.

Nhưng khi Bá Bĩ nói những lời càn quấy, Ngũ Tử Tư rất tức giận. Sau cùng, Bá Bĩ còn nói một câu khích Ngũ Tử Tư rằng: “Tướng quốc ngài làm một việc trung hậu như thế, nhưng lại để đại vương chúng ta mang danh hà khắc, trung thần không làm việc như vậy”. Nghe xong, Ngũ Tử Tư tức giận rồi rời đi.

Câu nói của Bá Bĩ khiến Ngũ Tử Tư tức giận bỏ đi, đồng thời củng cố quyết tâm cho nước Việt hòa nghị của Phù Sai. Bá Bĩ nói với Ngũ Tử Tư rằng: “Tướng quốc làm việc trung hậu như thế”, ý tứ là nếu Phù Sai miễn xá cho nước Việt là mới là biểu hiện của trung hậu. Nếu không tha cho nước Việt, há chẳng phải Ngô Vương mang tiếng bạo tàn sao? Cho nên Phù Sai đồng ý lời cầu hòa của nước Việt.

Sau khi Ngũ Tử Tư rời khỏi màn trướng, gặp được Đại phu Vương Tôn Hùng, ông nói với Vương Tôn Hùng một câu: “Nước Việt 10 năm tích lũy, 10 năm giáo dục huấn luyện, sau 20 năm nữa, cung điện nước Ngô sẽ trở thành đầm lầy”. Ông nói câu này năm 494 TCN, mọi người nhớ kĩ năm này, xem 20 năm sau chuyện gì sẽ xảy ra nhé.

Thế là Phù Sai bỏ qua mối thù giết cha, chấp nhận cho Việt vương Câu Tiễn cầu hòa, nhưng với điều kiện là phải qua nước Ngô để làm nô bộc. Liệu Việt vương có thể vượt qua khó nạn này hay không, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong tập tiếp theo, cảm ơn các bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}