Xuân thu Chiến quốc (4) Ngũ Tử Tư bước trên con đường mênh mang vô định

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 01/04/2024

Ngũ Tử Tư cứ thế bước trên con đường mênh mang vô định. Vấn đề thứ nhất là ông sẽ phải trốn đến đâu đây? Câu hỏi này không quá khó, bởi thái tử Kiến đã trốn sang nước Tống, vậy nên Ngũ Tử Tư quyết định đến nước Tống để gặp thái tử. 

Chính ngay lúc khi vẫn còn ở trong lãnh thổ nước Sở, Ngũ Tử Tư thấy từ đằng xa có một nhóm quân đi đến. Ông rất lấy làm lo lắng, liền núp ở bên đường. Khi quân đội đến gần, ông nhận ra người dẫn đầu chính là anh bạn vô cùng thân thiết của mình – chính là Thân Bao Tư. Ngũ Tử Tư liền bước ra. Thân Bao Tư lấy làm lạ, bèn hỏi: “Sao anh lại ở đây?”. Ngũ Tử Tư đem hết tất cả kể lại một lượt. Thân Bao Tư nói: “Thế bây giờ anh dự tính thế nào?”. Ngũ Tử Tư trả lời: “Tôi nhất định phải đến một nơi nào đó, mượn binh quay về giết chết Sở Bình Vương”.

Thân Bao Tư liền khuyên rằng: “Từ thời tổ phụ của anh, mấy đời đều nhận bổng lộc triều đình. Sở Vương tuy đã làm điều có lỗi với gia đình anh, nhưng dẫu sao đó vẫn là quân vương, giết chết quân vương chẳng phải là bất trung hay sao?”. Thân Bao Tư đã từ góc độ của một trung thần mà khuyên nhủ Ngũ Tử Tư như vậy.

Ngũ Tử Tư trả lời thế nào? Ông nói Sở Vương đã làm bốn việc bất nghĩa: chiếm đoạt con dâu, dứt bỏ con trưởng, tin theo lời sàm ngôn, hãm hại trung lương.

“Chiếm đoạt con dâu” – ấy là đã cướp vợ của con trai mình, đây chính là việc loạn luân. “Dứt bỏ con trưởng” – ấy là muốn bãi bỏ thái tử mà bản thân đã lập, còn muốn giết chết con ruột của mình. “Tin theo lời sàm” – ấy là nghe theo lời của Phí Vô Kỵ, từ đó làm ra những việc thương thiên hại lý. “Hãm hại trung lương” – ấy là giết người vô tội, hại chết bề tôi trung thành, cũng chính là phụ thân và huynh trưởng của Ngũ Tử Tư.

Ngũ Tử Tư nói với Thân Bao Tư rằng, nếu tôi dẫn binh tiến vào đất Sính (đô thành của Sở quốc) thì có thể quét sạch đám rác rưởi, đó mới là nghĩ cho giang sơn xã tắc. Sở Vương đã làm bốn việc bất nghĩa, thì sao tôi có thể để cho kẻ đạo đức bại hoại như vậy làm quân vương được? Vậy nên, Ngũ Tử Tư là nói từ phương diện đại nghĩa, rằng bản thân không phải là kẻ loạn thần tặc tử.

Thân Bao Tư cũng nghĩ ngợi một hồi, nói rằng: “Nếu tôi đồng ý việc anh báo thù, thì tôi là kẻ bất trung với quân vương. Còn nếu tôi không cho anh báo thù, thì lại đẩy anh vào cảnh bất hiếu, bởi vì anh sẽ không cách nào tận tròn chữ Hiếu với phụ thân mình”.

Thân Bao Tư nói tiếp: “Với tôi mà nói, đó thật sự là việc khó cả đôi đường. Nhưng tôi có một giao ước: Xuất phát từ cái nghĩa bạn bè, tôi sẽ không tiết lộ hành tung của anh, tôi cũng sẽ không bắt giữ anh. Anh có thể dẫn quân về tiêu diệt nước Sở, nhưng sau khi anh tiêu diệt nước Sở rồi, tôi nhất định sẽ khôi phục lại nước Sở. Anh muốn đẩy nước Sở vào tình cảnh nguy hiểm, còn tôi sống chết cũng phải xả thân bảo vệ an nguy xã tắc. Anh có thể tận tròn chữ Hiếu, còn riêng tôi sau cùng có thể tận tròn chữ Trung”.

Cứ như vậy, Thân Bao Tư giã biệt Ngũ Tử Tư, Ngũ Tử Tư cũng rời khỏi nước Sở mà sang đất Tống.

Ngũ Tử Tư lúc này muốn báo thù cho phụ thân và huynh trưởng, thì sẽ phải đối mặt với ba vấn đề khó khăn: Thứ nhất là cần phải trốn thoát khỏi nước Sở để bảo toàn tính mạng. Thứ hai là phải nắm được binh quyền của một quốc gia, để có thể điều động quân đội. Thứ ba là khi điều động quân tác chiến với nước Sở, thì cần phải nắm chắc phần thắng. Ba việc này thật đúng là khó khăn chồng chất khó khăn.

Thời đó, nước Sở là một quốc gia vô cùng rộng lớn. Vào thời Xuân Thu từng có năm quốc vương lần lượt xưng Bá là: Tề Hoàn Công, Tống Tương Công, Tấn Văn Công, Tần Mục Công và Sở Trang Vương — họ được gọi là “Xuân Thu Ngũ Bá”. 

Trong Ngũ Bá thời Xuân Thu thì Tề Hoàn Công và Tấn Văn Công đã từng giao chiến với nước Sở. Ấy là nói, ngay cả khi họ là Bá chủ một thời như vậy, họ còn phối hợp với liên quân các nước để tác chiến, vậy mà mới chỉ đánh một trận với nước Sở, họ đã buộc phải dừng lại. Bởi vì lúc ấy, ở Trung Nguyên không một quốc gia nào có đủ thực lực để tiêu diệt Sở. Nước Sở chính là lợi hại như vậy!

Nếu Ngũ Tử Tư muốn báo thù cho phụ thân và huynh trưởng, thì cần phải tiêu diệt nước Sở, đó quả là việc khó khăn vô cùng.

Còn một vấn đề nữa, chính là làm sao có thể chắc chắn rằng khi Ngũ Tử Tư đến nơi xứ người, thì quốc vương nước này sẽ xuất binh giúp ông rửa hận? Cách nói kiểu như “dọc đường thấy chuyện bất bình thì quát lên một tiếng, lúc cần ra tay thì ra tay”, thì chỉ có thể đúng với những người như Lý Quỳ hoặc Lỗ Trí Thâm mà thôi, còn quân vương của một nước tuyệt đối sẽ không hành xử như vậy.

Ngày xưa còn có một câu nói là: “Vạn thừa chi vương, bất vi thất phu hưng sư”. Có nghĩa là quân vương, sẽ không vì một kẻ thất phu mà động binh.

“Vạn thừa”, chính là vào những năm thời Xuân Thu Chiến Quốc, quân đội thường dùng xe chiến để tham đấu. Thời đó người ta không cưỡi ngựa mà ngồi trên xe để tác chiến. Mỗi chiếc xe gọi là một ‘thừa’. Một chiếc xe thì ngồi được 3 giáp sĩ, chính giữa là “ngự giả”, tức là người đánh xe. “Ngự” là một trong lục nghệ được nhắc đến trong Nho giáo, chính là chỉ người điều khiển xe. Võ quan tác chiến thì ở bên phải, chủ tướng thì ở bên trái, khi hai xe giáp mặt nhau, võ tướng sẽ dùng giáo để tác chiến. Đương nhiên vẫn có những vũ khí bắn từ xa như cung tên, đồng thời cũng có vũ khí để phòng ngự, như áo giáp, khiên chắn… đều là làm từ da thú. Vậy nên, kinh phí để làm một chiến xa là vô cùng tốn kém. Thời đó, trong mỗi cỗ xe thì ngoài 3 người tác chiến ở phía trước, phía sau còn có 72 bộ binh, cộng thêm 25 binh lính hậu cần phụ trách bảo vệ an toàn. Vậy nên, mỗi cỗ xe chiến tương đương với 100 binh sĩ. Câu nói “Vạn thừa chi quốc”, nghĩa là chỉ quốc gia có đến 100 vạn quân tác chiến.

Vậy câu nói: “Vạn thừa chi chủ, bất vi thất phu hưng sư”, ý tứ là một quốc gia có thực lực to lớn nhường ấy, không thể chỉ vì báo thù cho một kẻ thất phu mà động chạm đến nhiều tài nguyên như vậy. Vậy nên, với Ngũ Tử Tư mà nói, trước mắt ông là một vấn đề vô cùng nan giải. Với những vấn đề nan giải này, Ngũ Tử Tư đã phải khổ tâm trù tính suốt 16 năm ròng, sau cùng mới có thể giải quyết từng vấn đề một, cuối cùng đã hoàn thành được tâm nguyện thôi thúc trong lòng.

Vậy Ngũ Tử Tư đã trốn khỏi nước Sở như thế nào? Chúng tôi sẽ kể tiếp câu truyện trong tập tiếp theo. Cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.

Đọc thêm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}