Hàn Tín (14) Ngũ Quân Trận, đánh bại chiến thần Hạng Vũ

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 07/04/2024
Danh mục: Huyền Sử

Hạng Vũ thất bại trong việc kích động Hàn Tín, bản thân lại tứ bề thọ địch nên rất lo lắng, không còn khí thế bá vương hùng cường như ngày nào. Lưu Bang cũng kiệt sức vì đánh mãi mà không thắng, bèn đề nghị “phân chia thiên hạ” để giảng hòa với Hạng Vũ, thỏa thuận lấy Hồng Câu làm ranh giới, phía đông thuộc về Sở, phía tây thuộc về Hán, hai bên thỏa thuận lui binh. Hạng Vũ đưa phụ mẫu và thê tử của Lưu Bang trở lại doanh trại của quân Hán. Vào tháng 9 năm 202 trước Công nguyên, Hạng Vũ dẫn quân về phía đông. Lưu Bang cũng định thu binh về Quan Trung.

Nhưng Trương Lương và Trần Bình lại có ý kiến ​​khác, họ cho rằng: Nhà Hán đã được phần lớn thiên hạ và được sự ủng hộ của các chư hầu, bây giờ quân Sở đã binh cùng lực cạn, chính là lúc diệt Sở rồi, chi bằng nhân cơ hội này mà diệt đi. Lưu Bang chấp thuận đề nghị này, ông ta ngang nhiên phản bội thỏa thuận lúc trước, rồi lợi dụng việc Hạng Vũ rút quân về phía đông để bất ngờ tập kích, đồng thời hẹn Hàn Tín và Bành Việt xuống phía nam, bao vây quân Sở. Lưu Bang nôn nóng tiến lên, trước khi Hàn Tín và Bành Việt đến đã truy kích Hạng Vũ đến Cố Lăng, Hà Nam. Khi đó Anh Bố và Lưu Giả bị quân Sở giữ chân trong khu vực Thọ Xuân, còn riêng quân của Lưu Bang thì đối mặt với Hạng Vũ.

Hạng Vũ vốn đã muốn phân cao thấp với Lưu Bang từ lâu, lại thêm tức giận trước việc quân Hán vi phạm hòa ước, Hạng Vũ tiên phong dẫn đầu, quân Sở khí thế như dời non lấp biển xông thẳng vào quân Hán. Trước sự dũng mãnh của quân Sở, Lưu Bang bị đánh đại bại, đành phải trốn vào trong thành rồi phòng thủ. Lúc này, ông lại nghĩ đến Hàn Tín, bèn hỏi Trương Lương làm sao mới có thể nhờ Hàn Tín đưa quân đến giải vây. 

Trương Lương biết rằng việc Lưu Bang có thể đối chọi được với Hạng Vũ đều là do công lao của Hàn Tín, cộng với sự trợ giúp của Bành Việt và Anh Bố, sẽ làm cho lực lượng quân Sở suy yếu. Giờ nước Sở sắp diệt vong, mà những công thần này một tấc đất vẫn chưa được phong, đặc biệt là Hàn Tín. Đất đai, binh lính, chiến lợi phẩm thu được từ những trận chiến của Hàn Tín đều bị Lưu Bang cưỡng đoạt, chỉ còn lưu lại cái chức tướng quốc hữu danh vô thực, về tình về lý đều rất khó để mở miệng cầu cứu một lần nữa. Vì thế, ông kiến nghị lấy đất của Hạng Vũ giao cho mấy vị công thần này, và sau đó yêu cầu họ giải vây ở Cố Lăng. Lưu Bang không có kế sách gì ​​hay hơn, nên chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.

Trước khi nhận lệnh của Lưu Bang, Hàn Tín đã bắt đầu bao vây tấn công Hạng Vũ. Đầu tiên ông cử Quán Anh, người quen chinh chiến tấn công từ phía sau lưng Hạng Vũ. Quán Anh tung hoành ngang dọc, thế như gió cuốn mây trôi, chiếm được một vùng đất rộng lớn từ phía bắc đến đất Tề, phía nam đến Quảng Lăng. Khi Lưu Bang cầu cứu Hàn Tín, Hàn Tín đích thân mặc giáp ra trận, đem mười vạn đại quân hô hào tiến về phía nam. Cục diện trận chiến đã theo đó mà biến đổi nhanh chóng.

Khi đó, quân đội của nước Sở chủ yếu tập trung ở một dải từ Cố Lăng đến Thọ Xuân, trong khi Bành Thành phòng thủ yếu ớt. Hàn Tín xem xét toàn cục và quyết định tránh Cố Lăng, trực tiếp chiếm lĩnh Bành Thành. Đầu tiên, ông cho hợp nhất với quân của Quán Anh, đánh bại Hạng Thanh ở Hạ Bi, chém đầu Tiết Công. Thừa thắng xông lên hạ được các huyện Tiết, huyện Lưu, huyện Bái, một trận chiếm được Bành Thành, bắt quan tể tướng của Hạng Vũ là Hạng Đà làm tù binh.

Bành Thành vừa mất, quân Sở liền mất đi chỗ dựa. Hạng Vũ lúc này vô cùng hoảng sợ, lập tức rời bỏ Cố Lăng và dẫn quân rút về Cai Hạ. Hàn Tín chuyển hướng về phía tây và hợp lực cùng Lưu Bang ở Di Hương. Anh Bố và Bành Việt cũng chạy đến đó, đại quân của Lưu Bang từ các hướng tập hợp lại nên thế lực tăng lên rất nhiều, liền bám theo và truy đuổi quân Sở đến Cai Hạ. Chỉ trong thời gian ngắn, từ Quan Trung đến Trung Nguyên, từ Trung Nguyên đến Tề Lỗ, liên tiếp mấy ngàn dặm, người ngựa rầm rập, kinh thiên động địa. Trận quyết chiến cuối cùng của Hán Sở sắp được mở màn.

Hạng Vũ dẫn binh đến Cai Hạ, nhìn quân Hán đang dồn dập kéo đến, ông không khỏi ngửa mặt lên trời buông tiếng thở dài, tiếc rằng hồi đầu không nên thả Lưu Bang, còn bị hắn lừa dối giảng hòa. Giờ đây, Lưu Bang bội ước dấy binh, khiến bản thân mắc kẹt trong vòng vây của quân Hán, không còn nơi nào để đi. 

Tuy nhiên, Hạng Vũ anh dũng một đời, kiểu quyết đấu lấy ít địch nhiều này vốn đã quen thuộc từ lâu, trong trận Cự Lộc năm đó, ông từng dùng ba vạn binh mã mà đại phá quân Tần, đông hơn bốn mươi vạn; trong trận Bành Thành, Hạng Vũ với ba vạn binh đánh bại năm mươi sáu vạn quân Hán. Trong cuộc đời của mình, Hạng Vũ chưa từng bị đánh bại trên chiến trường. Lần này, với mười vạn quân bên cạnh, biết đâu cũng có thể làm nên kỳ tích. Ông tập trung binh lực vào một chỗ, lên kế hoạch muốn một kích đánh tan bộ phận chỉ huy của quân Hán, sau đó thừa cơ phá vòng vây.

Nhưng Hạng Vũ quên rằng đối thủ của ông lần này không phải cùng hạng với Chương Hàm và Lưu Bang, mà là một Hàn Tín vô địch thiên hạ. Tất cả mọi người, kể cả Lưu Bang, đều tin rằng chỉ có Hàn Tín mới là đối thủ thực sự của Hạng Vũ. Lưu Bang cho Hàn Tín làm thống soái, chỉ huy 70 vạn đại quân. Hàn Tín hiểu rất rõ Hạng Vũ, ông đã dự đoán được cách bài binh bố trận của Hạng Vũ. Đứng trước tình hình quân Sở sức chiến đấu mạnh, giỏi về đột phá trực diện. Còn số lượng quân Hán chiếm đa số, nên ông đã bày “ngũ quân trận”, chia đội hình thành năm cánh quân. Hàn Tín tự mình dẫn 30 vạn quân đi tiên phong, tướng quân Khổng Hy ở bên trái, Phí tướng quân Trần Hạ ở bên phải, Lưu Bang dẫn đại quân ở giữa, ba tướng Chu Bột, Hạ Sài, Vũ Điện thì ở phía sau.

Ngũ quân trận đã bày xong, Hàn Tín cảm thấy thời cơ quyết chiến đã đến, bèn hạ lệnh cho quân lính hướng về doanh trại quân Sở hô to:

Nhân tâm giai bối Sở, thiên hạ dĩ thuộc Lưu,
Hàn Tín đốn Cai Hạ, yếu trảm Bá Vương đầu.

Có nghĩa là:

Lòng người đều phản Sở, thiên hạ thuộc về Lưu.
Hàn Tín đến Cai Hạ, muốn chém đầu Bá Vương.

Hạng Vũ nghe xong, tức giận đến sôi máu, lập tức khoác áo giáp ra trận, dẫn đầu quân Sở ra nghênh chiến. Chỉ thấy Hạng Vũ uy nghi trên lưng ngựa, thân hình cao lớn uy nghi. Ngựa giỏi tướng tài, như là hổ gầm rồng rú, vẫn là bá khí ngất trời, không ai bì nổi. Hạng Vũ dẫn đầu đại quân lao thẳng vào quân Hán, khí thế sát phạt dâng tràn. Quân Sở vốn anh dũng thiện chiến, cảm nhận được ý chí của bá vương, họ cũng mạnh mẽ xung phong mà tới.

Đối diện quân Sở với khí thế bi phẫn, binh mã Hàn Tín rất nhanh chóng rơi vào thế yếu. Hàn Tín theo phương án đã dự liệu trước đó, lệnh cho quân cánh giữa rút lui, để tránh nhuệ khí của quân Sở. Hàn tín rút lui, Hạng Vũ liền xông lên đuổi theo, muốn nhanh chóng tiêu diệt chủ lực của quân Hán, muốn nhanh chóng kết thúc trận chiến.

Đúng lúc đó, hai đội quân bên cạnh đã được bố trí từ trước liền xông ra, tấn công mãnh liệt vào hai bên sườn của quân Sở. Nhưng tinh binh của Sở cũng không phải hạng tầm thường, các tướng của Sở lập tức chỉnh đốn hàng ngũ, đối đầu với hai đạo quân tiến đến. Trong khi quân Sở đang khốn khó bởi quân Hán ở hai bên sườn, Hàn Tín dẫn binh quay ngược lại đánh, ba mặt giáp công quân Sở, hai bên kịch chiến suốt một ngày, người ngựa nằm la liệt, quân Sở cuối cùng đại bại, tổn thất phần lớn binh mã, Hạng Vũ dẫn tàn quân phá vòng vây, trở về doanh trại.

Trong trận này, Hàn Tính lập kế hoạch và chỉ huy thật hoàn hảo. Ông không giống như Hạng Vũ đơn thuần dựa vào bản lĩnh cá nhân, mà phát huy tối đa sức mạnh của toàn quân, đồng thời cũng rất giỏi về chiến tranh tâm lý.

Vậy cuộc diện tiếp theo sẽ như thế nào, Hạng Vũ có dễ dàng chịu thua hay không, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong phần tiếp theo. Cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}