Xuân thu Chiến quốc (45) Tôn Tẫn giả điên, chịu đắng cay để rời khỏi nước Ngụy

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 08/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Sau khi Tôn Tẫn biết được âm mưu hiểm độc của Bàng Quyên, ông vẫn chưa nghĩ ra cách gì. Đầu gối bị khoét, đi cũng không được, mọi nơi đều thấy binh sĩ của Bàng Quyên, canh phòng nghiêm mật… Sau đó, Tôn Tẫn đột nhiên nhớ ra một chuyện, rằng trước khi xuống núi, sư phụ Quỷ Cốc Tử đã đưa ông một túi cẩm nang, dặn rằng lúc nào nguy cấp thì mở ra. Tôn Tẫn mở túi gấm, trên tấm lụa có viết ba chữ: “Giả người điên”.

Đêm hôm đó, khi dùng bữa xong, Tôn Tẫn bắt đầu nôn mửa. Tiếp đến, ông lấy những tấm thẻ tre có viết binh pháp ném vào trong lửa, thiêu hết đi. Thiêu xong, Tôn Tẫn bắt đầu nói những lời quái lạ, ù ù cạc cạc, sau đó lại cười, lại la ó, lại làm huyên náo. 

Bàng Quyên nghe tin vội chạy đến, thì thấy Tôn Tẫn nước mũi quẹt đầy mặt, bò khắp nơi làm loạn. Bàng Quyên hỏi Thành Nhi: “Đây là chuyện gì vậy?”. Thành Nhi đáp: “Vừa rồi con cũng không biết là chuyện gì, sau khi ăn cơm tối xong, Tôn tiên sinh đã thành ra như vậy, giống như một người điên”. 

Bàng Quyên không tin, bèn đến hỏi Tôn Tẫn: “Sư huynh, huynh nhận ra đệ không”. Tôn Tẫn không trả lời, mà cố ý nói lời ngông cuồng, man dại.

Bàng Quyên nghĩ rằng Tôn Tẫn có thể giả điên để thoát. Vì Bàng Quyên rất thâm độc nên đã sai người đưa Tôn Tẫn đến chuồng heo, mà trong đó toàn là phân và nước tiểu của chúng, chính là một nơi rất dơ bẩn. 

Tôn Tẫn bị đưa đến đó bèn nằm xuống, làm ra bộ dạng rất thoải mái. Bàng Quyên có chút nghi ngờ, nên nửa đêm phái người đến đó đưa thức ăn ngon và rượu hảo hạng cho Tôn Tẫn. Thủ hạ của Bàng Quyên nói: “Tiểu nhân biết Tôn Khách khanh bị oan, do đó tôi đồng tình với ngài. Tôi có đem một ít rượu thịt đến, Bàng tướng quân không biết đâu”.

Tôn Tẫn thấy người này nói thế, liền biết là do Bàng Quyên phái đến để thăm dò, ông lập tức ném rượu và thức ăn sang một bên, rồi nói với tên thủ hạ của Bàng Quyên rằng: “Ngươi đưa ta thuốc độc rồi”. 

Sau đó Tôn Tẫn lại mắng tên đó. Hắn bèn thử đưa cục phân lợn cho Tôn Tẫn, Tôn Tẫn liền mở miệng ăn ngay. Sau đó người này về báo với Bàng Quyên, Bàng Quyên thở dài nói: “Xong rồi. Tôn Tẫn điên thật rồi”.

Bàng Quyên nói với thuộc hạ rằng: “Từ giờ trở đi, mỗi ngày ngươi phải báo cho ta về tình hình của Tôn Tẫn. Thực ra ta vẫn chưa yên tâm lắm về ông ta”. 

Tôn Tẫn không có xương đầu gối nên không thể đi đứng được, ông chỉ có thể bò mà thôi, ông suốt ngày nằm trong chuồng lợn, cả người dơ bẩn. Có lần ông bò ra ngoài phơi nắng, ông phải vừa dựa vừa ngồi bên thành giếng, mới có thể làm được việc đó. Người trên phố biết Tôn Khách khanh vừa có bệnh vừa tàn phế, nên rất thương cảm. Cho nên, khi thì người khác cho ăn, khi thì người khác cho uống. Còn Tôn Tẫn thì có lúc ăn, có lúc lại không ăn, sau đó lại hay nói những lời điên dại… Do đó qua một đoạn thời gian, Bàng Quyên mới dần dần nới lỏng, nhưng vẫn phái người giám sát Tôn Tẫn.

Thật là gặp cảnh khốn cùng, vậy làm thế nào để Tôn Tẫn thoát khỏi sự khống chế của Bàng Quyên? Trong “Sử ký” có ghi rất giản đơn rằng: “Tôn Tẫn âm thầm gặp sứ giả nước Tề, nói về hình phạt của mình. Sứ giả cho rằng ông là bậc kỳ tài, bèn lấy xe đưa ông về nước Tề”. 

Chúng ta sẽ thảo luận về “Sử ký” một chút. Tôn Tẫn không thể đi, không có xe để ra vào, thì làm sao ông có thể đi gặp sứ giả nước Tề được, lại còn nói chuyện…

Còn trong “Đông Chu liệt quốc chí” ghi lại rằng, tin tức Tôn Tẫn phát điên đã đến được nước Tề, Mặc Tử khi đó đang làm khách trong nhà của Đại phu nước Tề là Điền Kỵ, Mặc tử rất đau lòng, ông lập tức muốn cứu Tôn Tẫn. Thế là ông cùng với Điền Kỵ vạch ra một kế, phái Thuần Vu Khôn lấy việc mang trà tiến cống để đến nước Ngụy, nhằm giải cứu Tôn Tẫn.

Thuần Vu Khôn cùng đi với Cầm Hoạt Ly, là học trò của Mặc Tử. Ban ngày họ làm việc, họ đem trà tiến cống cho nước Ngụy. Đêm đến, Cầm Hoạt Ly âm thầm đi gặp Tôn Tẫn. Lúc đó Tôn Tẫn đang ngồi thẫn thờ bên thành giếng, khi thấy Cầm Hoạt Ly, Tôn Tẫn bèn trừng mắt nhìn mà không nói lời nào. 

Trước đây, khi Mặc Tử dẫn Cầm Hoạt Ly đến Quỷ Cốc, Cầm Hoạt Ly đã từng gặp Tôn Tẫn rồi. Cầm Hoạt Ly nhìn thấy bộ dạng Tôn Tẫn như vậy mới rơi nước mắt rồi nói: “Tôn Tẫn, sao lại đến nông nỗi này… Huynh có nhận ra tôi không?!”.

Cầm Hoạt Ly nói thêm: “Lần này tôi đến, bề mặt là tiến cống trà, nhưng thực chất là để cứu huynh về nước Tề”. 

Tôn Tẫn nghe xong những lời như vậy, nước mắt tuôn ra như mưa. Tôn Tẫn thều thào nói: “Người tàn phế như tôi, đời này chỉ có thể chết ở đây, Bàng Quyên mỗi ngày đều phái người giám sát, còn tôi thì tàn phế nên không thể đi lại. Làm thế nào mà huynh có thể mang tôi về được nước Tề được?”. 

Cầm Hoạt Ly nói: “Công việc đi đến nước Ngụy lần này, trong hai ngày tới là sẽ xong. Mỗi ngày huynh cứ ở đây đợi, công việc hễ xong, tôi sẽ báo cho huynh biết”.

Sau khi Cầm Hoạt Ly làm xong việc. Lúc nửa đêm, ông phái người đầy tớ là Vương Nghĩa đến tìm Tôn Tẫn. Vương Nghĩa lấy y phục của Tôn Tẫn để mặc cho mình, lại làm cho đầu tóc của mình rối lên, đồng thời quẹt mặt lem luốc, sau đó nằm sấp bên giếng. Còn Tôn Tẫn thì được đưa lên xe. Sau hai ngày, Vương Nghĩa đoán Tôn Tẫn đã đến nước Tề, bèn cởi y phục bẩn lúc trước mặc, sau đó thay đổi y phục rồi lặng lẽ rời khỏi.

Quan viên mỗi ngày đều phải báo cáo với Bàng Quyên về Tôn Tẫn, nhưng hôm đó lại không thấy Tôn Tẫn đâu. Quan viên mới nói: “Phải chăng là Tôn Tẫn nhảy xuống giếng rồi ư, vì xác thực là không tìm thấy”. Bàng Quyên lập tức phái người đi khắp nơi tìm, nhưng không thấy tin tức gì.

Bàng Quyên lại sợ Ngụy vương hỏi, nếu Ngụy vương biết mình ném sư huynh vào chuồng lợn thì sẽ nguy to. Nên Bàng Quyên tâu với Ngụy vương rằng: “Tôn Tẫn đã nhảy xuống giếng tự vẫn”. 

Tôn Tẫn đã rời nước Ngụy theo cách như thế. Sau khi đến nước Ngụy, Tôn Tẫn ở trong nhà của Đại phu Điền Kỵ.

Vậy liệu một gã què như Tôn Tẫn có thể làm nên nghiệp lớn ở đất Tề hay không, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong tập tiếp theo, cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}