Xuân thu Chiến quốc (44) Đại nạn của Tôn Tẫn đã được Quỷ Cốc Tử đoán trước

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 08/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Sau khi Tôn Tẫn xuống núi, ông liền đến nước Ngụy. Ngụy vương thấy Tôn Tẫn thì rất cao hứng, định chuẩn bị cho Tôn Tẫn làm Phó quân sư. Nhưng khi đó, Bàng Quyên nói với Ngụy vương rằng: “Tôn Tẫn là sư huynh của thần, làm sao có thể để sư huynh làm trợ thủ của sư đệ được? Thần kiến nghị rằng hãy cho Tôn Tẫn làm Khách khanh”. 

Khách khanh tương đương với vị trí Cố vấn hiện nay của chúng ta. Vị trí Khách khanh không phải là bề tôi của quân vương, mà chỉ giống như người khách bình thường. Ngụy vương rất tôn trọng Tôn Tẫn nhưng không cấp cho Tôn Tẫn quyền lực thực sự.

Bàng Quyên nói: “Sau này, nếu sư huynh của thần lập được chiến công, thần nguyện ý đem chức vị quân sư giao lại cho Tôn Tẫn sư huynh”. 

Bàng Quyên tuy nói những lời hoa mỹ, nhưng rốt cuộc khi Tôn Tẫn đến nước Ngụy thì không có thực quyền, mà chỉ là được Khách khanh (với vai trò Cố vấn mà thôi).

Bàng Quyên với Tôn Tẫn vốn là huynh đệ tốt, khi hai người ăn chung với nhau, Bàng Quyên thường hỏi Tôn Tẫn về binh pháp. Tôn Tẫn vừa nói ra, Bàng Quyên liền biết trình độ của mình đã kém xa vị sư huynh này. Do đó, Bàng Quyên mới hỏi Tôn Tẫn rằng những kiến thức này đến từ đâu. Tôn Tẫn thật thà, không có phòng vệ nên trả lời rằng: “Đây là binh pháp mà sư phụ Quỷ Cốc Tử truyền cho ta, chính là do tổ tiên của ta là Tôn Vũ viết”

Bàng Quyên nói: “Khi đó thầy cũng giảng cho đệ, nhưng đệ lại không chú ý. Liệu huynh có thể đem những điều đó viết ra được không, bởi đệ cũng muốn học”. 

Tôn Tẫn liền đồng ý.

Bàng Quyên cảm thấy, cùng học binh pháp như nhau nhưng trình độ của Tôn Tẫn lại quá lợi hại, ông muốn khiến Tôn Tẫn vĩnh viễn không đoạt được quyền lực của mình. Bàng Quyên bèn nghĩ ra một độc kế.

Bàng Quyên tìm người để giả mạo anh họ Tôn Tẫn, bảo người đó viết cho Tôn Tẫn một phong thư: mong muốn em họ Tôn Tẫn có thể về nước Tề để tảo mộ cho phụ mẫu đã quá cố. 

Tôn Tẫn tưởng thật, liền viết một lá thư hồi đáp rằng: “Hiện nay em đã làm quan ở nước Ngụy, không tiện lập tức về nước Tề. Đợi sau khi em lập công, mới nghĩ cách xin nghỉ một thời gian để về thăm quê”

Bàng Quyên sau khi nhận được thư hồi âm, liền cho người giả mạo bút tích của Tôn Tẫn, tạo một lá thư giả với nội dung rằng: “Hiện tại tuy thân em ở Ngụy nhưng tâm luôn hướng về cố quốc. Chỉ cần vua Tề không nghi ngờ, em nguyện ý tận sức vì quê hương xứ sở”. Bàng Quyên đã đưa lá thư đó cho Ngụy vương.

Bàng Quyên lại xúi giục Tôn Tẫn viết một lá thư cho Ngụy vương, nói rằng muốn về quê tảo mộ cho phụ mẫu. Bàng Quyên nói với Tôn Tẫn rằng chỉ cần vài lời ngon ngọt với Ngụy vương thì việc về quê sẽ không thành vấn đề.

Sau khi Ngụy vương nhận được bức thư muốn về quê mà Bàng Quyên xúi giục Tôn Tẫn viết, ông rất tức giận mà nói rằng: “Ta đối với Tôn Tẫn không bạc, hắn lại cả ngày nhớ về nước Tề”. 

Bàng Quyên lại xúc xiểm thêm: “Tài năng của Tôn Tẫn rất lớn, nếu ông ấy giúp Tề, thì đó sẽ là mối họa cho việc tranh bá của nước Ngụy chúng ta”. 

Thế là Ngụy vương có ý muốn trừ khử Tôn Tẫn.

Bàng Quyên nhận ra điều này trong mắt của quân vương, ông lập tức nói: “Hiện nay không thể giết Tôn Tẫn, chi bằng hãy khoét hai đầu gối của hắn ta, rồi thích chữ lên mặt, như thế thì từ đây đến cuối đời, hắn ta sẽ không có chỗ dụng võ ở nước khác”. 

Ngụy vương đã đồng ý, giao việc này cho Bàng Quyên. Bàng Quyên sau khi quay lại chỗ Tôn Tẫn, thì lại giả dạng làm một người tốt, nói với Tôn Tẫn rằng: “Ngụy vương rất tức giận… Đệ bảo huynh viết thư về Tề, chính là đệ hại huynh rồi… Ngụy vương muốn giết huynh, đệ khuyên can mãi, quân vương mới miễn cho huynh tội chết, nhưng hình phạt vẫn phải thi hành. Cho nên huynh vẫn phải bị khoét hai đầu gối, sau đó còn bị thích chữ lên mặt”.

Tôn Tẫn mới thở dài, than rằng: “Khi ta xuống núi, sư phụ từng nói, hoa cúc tuy không bị tàn hại, không phải gặp đại hung, nhưng nó vẫn bị chặt gốc. Xem ra hình phạt khoét gối là không miễn được rồi…”. 

Thế là Bàng Quyên đưa Tôn Tẫn một ít rượu để Tôn Tẫn uống say. Tiếp đến, Bàng Quyên sai người khoét hai đầu gối và thích chữ lên mặt Tôn Tẫn.

Tôn Tẫn đau đớn đến ngất lịm đi, Bàng Quyên dùng băng quấn chân cho Tôn Tẫn. Sau đó, mỗi ngày Bàng Quyên đều mang thức ăn ngon cùng với rượu hảo hạng đưa đến cho Tôn Tẫn, để sư huynh dưỡng thương. Qua một đoạn thời gian, vì Tôn Tẫn không còn là Khách khanh nữa, nên không có thu nhập, thế thì những đồ ăn uống đều là do Bàng Quyên cung cấp. Tôn Tẫn do vậy cảm thấy rất áy náy.

Rồi một hôm, Bàng Quyên nói: “Dù sao sư huynh cũng không có gì làm, chi bằng huynh hãy viết ra binh pháp”

Tôn Tẫn vì muốn báo ơn nên đồng ý, đồng thời cảm thấy Bàng Quyên là người rất tốt. Nhưng lúc đó tâm trạng Tôn Tẫn không được ổn vì đã thành một người tàn phế, thân thể cũng không khỏe… Sau khi bị khoét hai đầu gối, ông không đứng được, nên chỉ có thể nằm, do đó mỗi ngày ông chỉ viết được mấy hàng binh pháp trên tấm thẻ tre.

Cứ như thế trong khoảng một tháng, Bàng Quyên gọi người hầu hạ Tôn Tẫn là Thành Nhi lại bảo: “Mỗi ngày Tôn Tẫn viết binh pháp được nhiều không?”

Thành Nhi đáp: “Đại khái mỗi ngày chỉ viết được hai, ba hàng thôi”. 

Bàng Quyên mới nói thêm: “Với tốc độ thế này thì đến khi nào mới xong được!”. 

Thành Nhi cảm thấy rất kỳ quái, vì sao chủ nhân lại hối thúc Tôn Tẫn đến như vậy.

Thành Nhi nghi ngờ nên mới hỏi một người thân cận của Bàng Quyên. Người này mới kể rằng: “Ngươi không biết đó thôi, chủ nhân hiện tại muốn giữ cái mạng của Tôn Tẫn là để viết binh pháp. Hễ ông ấy viết xong thì sẽ giết thôi”.

Thành Nhi hàng ngày hầu hạ Tôn Tẫn, biết được Tôn Tẫn là người rất tốt, lại rất có tài năng, ông không nỡ làm hại Tôn Tẫn. Thành Nhi nghe được bí mật thì liền đem toàn bộ sự việc nói lại cho Tôn Tẫn. 

Tôn Tẫn giật mình, không ngờ Bàng Quyên lại muốn hại mình như vậy. Ông bắt đầu ngẫm nghĩ và phân tích lại toàn bộ sự việc, cảm thấy hình như đúng là như vậy, đúng là Bàng Quyên đã hại mình.

Nhưng phải làm sao bây giờ? Đầu gối bị khoét, đi cũng không đi được, nơi nào cũng là binh sĩ của Bàng Quyên, canh phòng nghiêm mật… Tôn Tẫn suy nghĩ cả ngày cũng chưa nghĩ ra cách.

Sau đó, ông đột nhiên nhớ ra một chuyện, rằng trước khi xuống núi, sư phụ Quỷ Cốc Tử đã đưa ông một túi cẩm nang, nói rằng lúc nào nguy cấp thì mở ra. Đây chính là lúc cực kỳ nguy cấp rồi, ông lập tức mở túi gấm ra.

Rốt cuộc trong túi gấm đó có gì, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong tập tiếp theo. Cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}