Xuân thu Chiến quốc (19) Tôn Vũ đánh bại đại quân của Sở, một mạch chiếm được kinh đô

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 04/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Năm 506 TCN, Ngô Vương Hạp Lư dốc hết đại binh, tổng cộng sáu vạn quân, thuỷ bộ cùng tiến, muốn quyết chiến với nước Sở. Ngô Vương lệnh cho nguyên soái lãnh binh là Tôn Vũ, phó soái là Ngũ Tử Tư và Bá Bĩ, tiên phong là em trai Ngô Vương, tên là Phu Khái.

Sở Vương nghe tin, cũng lập tức phái binh ứng chiến. Nhưng mà lãnh binh nước Sở lại là Nang Ngoã. Nang Ngõa là một người tham lam, nhưng đánh trận lại quá dở. Trận thứ nhất Nang Ngoã bị Tôn Vũ đánh bại, quân Sở một mạch vừa đánh vừa chạy lên trên Đại Biệt Sơn, rồi cố thủ ở đó.

Đại tướng Sử Hoàng, thủ hạ của Nang Ngoã hiến kế rằng: “Đêm nay nhân lúc quân Ngô vừa mới lập trại, chúng ta đến cướp trại, cũng có thể chiếm được một vài lợi thế”. 

Khi đó, trong đại doanh của nước Ngô, Tôn Vũ cũng bố trí trước, ông nói: “Con người Nang Ngoã này tấm lòng nhỏ hẹp, đã thất bại thì sẽ muốn lấy lại thể diện, đêm nay khả năng hắn đến cướp trại là rất lớn”. 

Thế là Tôn Vũ đã sắp đặt đâu vào đó, ông đem tất cả quân ra ngoài đại doanh, chỉ để lại tàn binh già yếu, treo cờ để làm kế nghi binh. Sau đó, ông đem quân phân thành hai cánh, cánh quân thứ nhất mai phục bên ngoài quân doanh, đợi khi Nang Ngoã đến cướp trại thì đánh úp phía sau. Cánh quân còn lại do Ngũ Tử Tư chỉ huy, trực tiếp đi cướp trại của Nang Ngoã. Bởi vì nếu Nang Ngoã đến cướp trại của Tôn Vũ, thì đại doanh của ông ta khẳng định là trống không.

Điều này cho chúng ta thấy rằng, Tôn Vũ rất hiểu tâm lý con người, ông đã điều tra và nắm rõ được tâm lý của Nang Ngõa.

Kết quả đúng như Tôn Vũ dự tín, Nang Ngõa cướp trại, nhưng bị quân mai phục đánh úp. Đến khi phá vòng vây chạy thoát trở về, thì phát hiện doanh trại đã bị Ngũ Tử Tư chiếm mất. Đúng là không trộm được gà mà lại còn mất nắm gạo. Nang Ngoã tiếp tục thua trận, một mạch bị thua và chạy dần đến bờ sông Hán Thuỷ. Trong khi tháo chạy, Ngõa gặp được Đường Hầu và Thái Hầu đang dẫn binh truy kích. Đường Hầu căm giận nói rằng: “Trả ngựa Túc Sương của ta, ta sẽ tha ngươi một lần chết”. Thái Hầu cũng nói: “Đem y phục trả lại ta, ta sẽ tha mạng ngươi”. Nang Ngoã nghe xong, vừa thẹn vừa tức. Nang Ngõa lại dẫn quân phá vòng vây và tiếp tục chạy.

Khi Nang Ngoã rút binh, thì quân Sở đã ở vào tình cảnh rất nguy hiểm rồi. Khi đó Sở Vương phái tướng quân Vĩ Xạ đến ứng cứu. Quân đội nước Sở thu gom tàn binh, rồi lại lập trại đóng quân một lần nữa. Tướng Vĩ Xạ hỏi Nang Ngoã rằng nên đánh trận thế nào? Nang Ngoã ủ rũ mà nói: “Tướng lãnh binh của nước Ngô rất lợi hại, ta đã bại trận hai lần rồi”.

Vĩ Xạ quyết định lập hai trại cùng với Nang Ngoã, tạo thành thế ỷ giốc để giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng Nang Ngoã cảm thấy tước vị của bản thân rất cao, cảm thấy nếu có việc mà đến thương lượng với Vĩ Xạ thì không còn thể diện. Vĩ Xạ lại cảm thấy Nang Ngoã là kẻ không có năng lực tác chiến, nên cũng không muốn thương lượng với ông ta. Cho nên, tuy nói là lập thế ỷ giốc, nhưng giữa các đội lại không có sự kết nối nào cả. Tôn Vũ thông qua thám thính, biết được chủ soái của hai đội không hợp, thế là phái tướng tiên phong Phu Khái, em trai của Ngô Vương Hạp Lư, trực tiếp dẫn quân xông vào đại doanh của Nang Ngoã.

Đại doanh của Nang Ngoã là yếu nhất, quân binh đã rệu rã sau hai lần thua trận lớn. Thấy Phu Khái đến, Nang Ngoã lập tức bỏ chạy lấy thân. Ông ta cũng không thèm quan tâm tới quân lính của mình, mà vứt bỏ đám tàn quân rồi chạy thoát.

Lần bỏ chạy này, Nang Ngõa đến nước Trịnh, mà quân của đại doanh Nang Ngoã thì lại chạy đến trại của Vĩ Xạ. Tướng Vĩ Xạ thu nhận hết tàn quân của Nang Ngõa, khi ấy quân doanh lập tức rơi vào hỗn loạn.

Bằng kinh nghiệm dẫn binh của mình, Vĩ Xạ ngay lập tức chỉnh đốn hàng ngũ, ông ra nghiêm lệnh rằng: “Kẻ nào loạn, trảm!”. Ngay lập tức quân Sở đã được chỉnh đốn lại. Tướng Vĩ Xạ lại phái quân đội ra bên ngoài đại doanh, dùng cung tiễn để phòng thủ doanh trại. 

Quân Ngô sau khi đánh tan trại của Nang Ngõa, thì thế như thác đổ mà lao đến trại của Vĩ Xạ, muốn thừa thắng xông lên, một đợt là tiêu diệt hết quân Sở. Thế nhưng Vĩ Xạ phòng thủ quá vững vàng, Quân Ngô tuy rằng nhiều lần cố gắng xông vào đại doanh, nhưng vẫn không thành công.

Sau trận chiến quyết liệt, tướng Vĩ Xạ điểm lại số quân của mình, đại khái chỉ còn một vạn người, mà quân Ngô hiện tại là sáu vạn, binh lực lại cường thịnh, tướng soái lại khôn ngoan. Cho nên Vĩ Xạ thấy không thể quyết chiến với quân Ngô lần nữa, đã mất đi thời cơ, chỉ có thể rút lui. Ông chuẩn bị mang binh vượt sông Hán Thuỷ.

Tướng Ngô biết quân Sở sắp rút lui, nên gấp rút chuẩn bị để có thể toàn lực truy kích. Khi sắp truy đuổi đến nước Sở, tướng tiên phong Phu Khái đột nhiên nói với Ngô Vương rằng: “Chúng ta không nên truy đuổi nữa. Bởi nếu ta đẩy quân Sở đến bờ sông Hán Thuỷ, họ sẽ quyết trận thư hùng. Vì nếu họ mà lui nữa thì sẽ chìm xuống sông mà chết, cho nên họ nhất định sẽ quay lại liều mạng. Chó cùng rứt giậu, huống hồ là những một vạn địch quân”.

Phu Khái nói tiếp: “Kế trước mắt là chúng ta lui về phía sau một chút. Quân Sở nhất định phải qua sông Hán Thuỷ. Ta đợi đến khi họ qua nửa sông thì mới tấn công. Khi đó, những người đã qua sông Hán Thuỷ thì không thể trở lại nữa, người chưa qua thì muốn nhanh chóng nhân cơ hội mà qua. Có thuyền rồi, thì người phía trước khi đang giao chiến, người phía sau khẳng định sẽ lên thuyền thoát thân. Lúc đó, quân vô kỷ luật, là thời cơ tốt nhất để đánh bại họ”.

Hạp Lư nghe theo kiến nghị của Phu Khái, quân Sở qua được nửa sông thì quân Ngô bắt đầu tấn công dữ dội. Khi đó, quân Sở một chút lực chiến đấu cũng chẳng còn. Tướng Vĩ Xạ trúng kế, không thể kịp thời chỉnh đốn hàng ngũ, cuối cùng thảm bại, tàn quân bị đánh tan tác. Sau khi đánh tan quân Sở, đại binh của Ngô Vương nhanh chóng tiến tới bao vây Dĩnh Đô, bao vây đô thành nước Sở.

Sau trận đại thắng này, Ngô Vương Hạp Lư khoái chí mà nói: “Ta có em trai là Phu Khái, xuất sắc như thế, không chỉ vô cùng dũng cảm mà còn có mưu lược như vậy, lo gì không xưng bá thiên hạ?”. 

Ngũ Tử Tư ngay lập tức nói với Hạp Lư rằng: “Ngài biết không, thầy tướng số là Bị Ly đã từng xem tướng cho Phu Khái, nói Phu Khái là kiểu người “lông tơ mọc ngược, tất có việc bội quốc phản chủ”, tương lai hắn nhất định sẽ tạo phản”. 

Ngô Vương đang vui mừng, nhưng bị Ngũ Tử Tư dội cho một gáo nước lạnh vào mặt. Ngô Vương Hạp Lư vẫn điềm nhiên bỏ qua, không để tâm đến Ngũ Tử Tư.

Đại quân của nước Ngô đã bao vây Dĩnh Đô của nước Sở. Khi đó, ngoại thành Dĩnh Đô còn có hai thành nhỏ, một gọi là Kỷ Nam thành, một là Mạch thành.

Ngũ Tử Tư phụng mệnh đánh hạ Mạch thành, Tôn Vũ vâng mệnh tấn công Kỷ Nam thành, còn Ngô Vương Hạp Lư tự mình dẫn binh bao vây Dĩnh Đô. Lúc đó, Ngũ Tử Tư dùng một kế, phái một vài người trà trộn vào trong Mạch thành để mở cổng, rất nhanh chóng đã công phá được Mạch thành.

Còn về phía Tôn Vũ, ông là một người không thích công thành nhất, bởi vì khi công thành thì sẽ hao phí rất nhiều sinh mạng. Nếu bạn xem “Tôn Tử binh pháp – Mưu công thiên”, bạn sẽ thấy rằng, Tôn Vũ coi công thành là lựa chọn thấp kém nhất, bất đắc dĩ mới phải dùng. 

Tôn Vũ cơ bản không muốn công thành. Khi đó, ông xem xét địa thế, thấy ở bên cạnh Kỷ Nam thành có một con sông, gọi là Chương Giang. Tôn Vũ cho quân đào nước của sông Chương Giang để dẫn vào Kỷ Nam thành. Nước rất nhanh tràn vào tường thành. Tôn Vũ cho quân chèo thuyền trực tiếp vào trong Kỷ Nam thành. Đồng thời nước cũng ngập đến tường thành của Dĩnh Đô.

Sở Chiêu Vương thấy tình huống như vậy, biết rằng Dĩnh Đô không thủ được nữa rồi, thế là bèn bỏ nước Sở mà chạy. Như vậy, trải qua năm lần chiến đấu, dưới sự chỉ huy của Tôn Vũ, nước Ngô đã tiến vào Dĩnh Đô, chiến được đô thành của Sở, có thể nói là, một mạch đánh thắng, đã đánh bại được một nước Sở hùng mạnh.

Ngô Vương Hạp Lư mở đại yến tiệc đãi quần thần ở Chương Hoa đài, bởi vì đây là thắng lợi quân sự xuất sắc. Nước Sở xưa nay chưa từng có thất bại nặng nề như vậy, nước Ngô xưa nay chưa từng có thắng lợi huy hoàng như thế.

Nhưng trong yến tiệc, Ngũ Tử Tư bỗng nhiên ôm mặt khóc lớn. Bởi vì kẻ thù Sở Bình Vương đã chết rồi, con trai Sở Bình Vương là Sở Chiêu Vương, lại không biết đã trốn đến nơi đâu. Trong khi đó, Phí Vô Kỵ là kẻ buông lời gièm pha hại chết phụ thân và huynh trưởng của Ngũ Tử Tư, thì đã bị Sở Chiêu Vương xử tử mất rồi.

Cho nên, mối thù của Ngũ Tử Tư dường như tức khắc đã mất đi đối tượng. Ngũ Tử Tư bèn thỉnh cầu với Ngô Vương rằng: “Thần hy vọng có thể tìm thấy thi thể của Sở Bình Vương. Dù chỉ có thể tìm thấy thi thể của ông ta, thần cũng phải báo thù”.

Ngũ Tử Tư không chỉ nhớ được ai đã làm hại ông để báo thù, ông cũng nhớ trên con đường lánh nạn, đã có rất nhiều người có ơn huệ với mình. Vậy Ngũ Tử Tư làm thế nào báo thù, làm làm thế nào báo ân? Chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong tập tiếp theo, cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

[Cold Turkey] Công cụ chặn web đen cực mạnh, bạn bảo vệ bản thân và gia đình khỏi các website độc hại

[Cold Turkey] Công cụ chặn web đen cực mạnh, bạn bảo vệ bản thân và gia đình khỏi các website độc hại

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}