Xuân thu Chiến quốc (2) Đại kế ly gián lợi hại của Phí Vô Kỵ

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 01/04/2024

Hai năm sau khi gả cho Sở Bình Vương, nàng Mạnh Doanh mang thai rồi sinh hạ được một người con trai. Sở Bình Vương thương yêu tiểu hoàng tử như báu vật, đặt tên là Trân, đây chính là Sở Chiêu Vương sau này. Đến năm 523 TCN, khi ấy Sở Bình Vương cưới Mạnh Doanh đã được 4 năm, mối quan hệ cha con giữa ông và thái tử Kiến cũng ngày càng xa cách. Phí Vô Kỵ tự nhủ: “Ta cần phải nghĩ cách khiến hai cha họ càng xa cách hơn”.

Một ngày kia, Phí Vô Kỵ liền nói với Sở Bình Vương rằng: “Thần thấy khu vực Thành Phụ rất quan trọng, sao ngài không cử thái tử đi trấn giữ nơi đó?”. 

Thành Phụ là nơi nào đây? Là gần huyện Bặc, tỉnh An Huy ngày nay, tức chỗ giao giới giữa An Huy và Hà Nam, cũng chính là biên giới của nước Sở thời đó. 

Sở Bình Vương trả lời: “Có nhất thiết phải cử thái tử đi không?”. 

Phí Vô Kỵ liền đến ghé vào tai Sở Bình Vương và nói rằng: “Ngài đã cướp vợ của thái tử, còn thái tử thì ngày nào cũng tới lui trước mặt ngài, cứ như thế này thì chuyện cơ mật kia trước sau cũng bị bại lộ. Vậy ngài hãy mau mau nhân cơ hội này khiến thái tử đi khỏi nơi này càng xa càng tốt”.

Sở Bình Vương chợt hiểu ra, liền cử thái tử Kiến và Ngũ Xa đi trấn giữ, đồng thời còn cử một viên võ tướng tên là Phấn Dương đến làm quan Tư mã nơi Thành Phụ. Tư mã là chức quan trông coi việc binh, cũng chính là trưởng quan quân sự cao nhất của Thành Phụ.

Trước khi Tư mã Phấn Dương lên đường, Sở Bình Vương đã nói với ông ta một câu: Nhà người hãy trung thành với thái tử Kiến như trung thành với ta vậy. 

Cứ như vậy, thái tử Kiến dẫn theo Ngũ Xa và Tư mã Phấn Dương đến Thành Phụ.

Hai năm sau, Phí Vô Kỵ lại đến bên Sở Bình Vương tâu rằng: “Không hay rồi đại vương, thần nghe nói thái tử ở Thành Phụ đang chiêu binh mãi mã, tích trữ lương thảo, kết giao với các chư hầu, xem chừng là muốn tạo phản rồi”. 

Sở Bình Vương giật mình, nói rằng: “Không đời nào, con trai ta xưa nay bản tính nhu thuận, sao có thể tạo phản được chứ?” 

Phí Vô Kỵ đáp: “Ngài quên rồi sao, thái tử đã biết chuyện ngài đoạt vợ của mình nên rất tức giận, xem chừng hậu quả nghiêm trọng rồi”.

Câu nói ấy đụng trúng tim đen của Sở Bình Vương, khiến ông ta dù không tin cũng phải tin. Phí Vô Kỵ nói tiếp: “Hiện giờ không nên bắt nhốt thái tử, kẻo bứt dây động rừng. Thầy dạy của thái tử là Ngũ Xa, hắn vô cùng lợi hại, ngài hãy mau chóng cho gọi ông ta về gấp, rồi hỏi thử ông ta xem rốt cuộc là chuyện thế nào”.

Sở Bình Vương liền triệu hồi Ngũ Xa về đô thành để hỏi chuyện thái tử mưu phản, rằng rốt cuộc nhà ngươi có biết hay không? Ngũ Xa vừa nghe liền biết là Phí Vô Kỵ giở trò mờ ám sau lưng, bèn nói: “Đại vương chiếm đoạt vợ của con trai mình đã là quá đáng lắm rồi, giờ sao ngài lại tin lời kẻ tiểu nhân, để đến nỗi nghi ngờ cốt nhục chí thân của mình kia chứ!”.

Câu nói thẳng thắn bộc trực của Ngũ Xa đã làm mất hết mặt mũi của Sở Bình Vương, ông ta vừa thẹn vừa giận. Phí Vô Kỵ ở bên cũng thêm dầu vào lửa: “Đấy đại vương xem, hắn ta đã vô cùng bất mãn với ngài rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này thì thật nguy hại biết nhường nào, chi bằng ngài hãy bắt nhốt hắn ta lại để tránh hậu họa về sau”. 

Thế là Sở Bình Vương cho nhốt Ngũ Xa vào trong ngục, rồi lại bàn tính với Phí Vô Kỵ: “Thế còn thái tử, ta nên xử lý thế nào đây?”. 

Phí Vô Kỵ nói: “Ngài đừng nên triệu thái tử về. Bây giờ ngài hãy viết mật thư cho Tư mã Phấn Dương, yêu cầu ông ta hãy giết chết thái tử ngay tại Thành Phụ”.

Sở Bình Vương liền viết một mật lệnh gửi cho Tư mã Phấn Dương, trên đó viết 11 chữ: “Giết thái tử, được trọng thưởng, nếu trái lệnh, ắt chết”. Tư mã Phấn Dương xem xong mật lệnh liền báo cho thái tử hãy mau mau bỏ trốn. Sau đó, Phấn Dương lại yêu cầu thuộc hạ chế tạo một chiếc xe tù, rồi tự mình ngồi trong xe, trở về đô thành diện kiến Sở Bình Vương.

Sở Bình Vương sau khi triệu kiến Phấn Dương, đã hỏi rằng: “Thái tử đâu?”. Phấn Dương nói: “Đã bỏ trốn rồi”. Sở Vương nói: “Mật lệnh là do chính tay ta viết, chỉ có mình ngươi đọc được, rốt cuộc kẻ nào đã để lộ chuyện này?”. Phấn Dương đáp: “Chính là thần”. 

Sở Bình Vương hỏi: “Khanh có gì để giải thích không?”. 

Phấn Dương trả lời: “Trước khi thần đến Thành Phụ, bệ hạ từng căn dặn thần rằng ‘hãy hầu hạ thái tử như hầu hạ quả nhân’, chính là bảo thần hãy trung thành với thái tử như trung thành với bệ hạ vậy. Nhưng mật lệnh lại hoàn toàn trái ngược với những gì ngài đã căn dặn trước đây. Hơn nữa, việc thái tử mưu phản cũng không có bằng chứng rõ ràng. Nếu giết thái tử như vậy, dân chúng trong nước sẽ bàn tán về ngài, hơn nữa đó lại là đứa con ruột của ngài. Vậy nên, thần quyết định thả thái tử đi. Sau đó thần lại nghĩ, làm trái mật lệnh của đại vương là tội chết thứ nhất. Nếu thần bỏ trốn cùng thái tử thì lại là tội chết thứ hai. Vậy nên thần đã dứt khoát đến đây diện kiến đại vương”.

Sở Bình Vương nghe những lời đó rất lấy làm cảm động, liền nói: “Nhà ngươi trở về đi, cứ tiếp tục làm Tư mã Thành Phụ như trước. Nhà ngươi tuy không vâng theo mệnh lệnh của quả nhân, nhưng cũng một lòng trung thành đáng khen”.

Lúc này, thái tử đang trên đường trốn chạy. Thái tử băng qua một con sông để đến nước Tống. Đô thành của Tống nằm ở thành phố Thương Khâu tỉnh Hà Nam ngày nay, từ Thành Phụ chỉ cần băng qua một con sông là sẽ đến được nước Tống.

Ngũ Xa lúc này đang bị nhốt trong nhà ngục. Sở Bình Vương nói: “Phải xử trí Ngũ Xa thế nào đây, có nên giết đi hay không?”. Phí Vô Kỵ nói: “Hiện giờ không giết được, bởi Ngũ Xa có hai người con trai vô cùng lợi hại. Con trai lớn của ông ta tên Ngũ Thượng, con trai thứ hai tên Ngũ Viên. Hai người con này của ông ta đều vô cùng lợi hại. Nếu ngài giết chết Ngũ Xa, ắt sẽ gặp phải phiền phức lớn. Tốt nhất là cùng lúc trừ khử cả ba cha con họ, diệt cỏ phải diệt tận gốc”. 

Sở Bình Vương liền hỏi có cách nào không, Phí Vô Kỵ nói: “Ngài hãy lệnh cho Ngũ Xa viết một bức thư gọi hai con trai đến đô thành. Ngài chỉ cần nói với Ngũ Xa rằng, nếu ông ta chịu viết bức thư này thì sẽ được tha tội, còn không thì chỉ có con đường chết”.

Đến đây mọi chuyện đã bắt đầu rắc rối, nhưng vẫn chưa phải là phần gay gấn nhất. Diễn biến câu chuyện tiếp theo ra sao, chúng ta sẽ cùng bàn luận trong tập sau. Cảm ơn các bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.

Đọc thêm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}