Xuân thu Chiến quốc (21) Dùng mái chèo để đẩy lùi quân Ngô, người đánh cá đã giải vây cho nước Trịnh

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 04/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Năm 506 TCN, nước Ngô nhỏ bé nhưng dưới sự giúp sức của Ngũ Tử Tư, đã đánh bại được một nước lớn là Sở. Khi đó, Sở Chiêu Vương trốn chạy đến nước Tùy, là ở gần thành phố Tùy Châu, tỉnh Hồ Bắc hiện giờ. Ngũ Tử Tư liền cử sứ giả đưa thư cho vua Tùy, lời lẽ uy hiếp, đòi giao nộp Sở Chiêu Vương, ông muốn bắt Sở Chiêu Vương về để báo thù. 

Vua nước Tùy không biết có nên giao nộp Sở Chiêu Vương hay không, liền sai quan thái bốc, bói xem một quẻ tốt xấu thế nào. Trong quẻ bói có câu rằng: “Trị có ngày loạn, nguy có ngày yên, cũ chớ nên bỏ, mới chớ nên cầu, tây lân là hổ, đông lân là thịt”. 

Khi đó vua Tùy cũng không biết quẻ bói là có ý gì, nhưng ông cảm thấy nếu giao Sở Chiêu Vương ra thì sẽ là điều bất lợi. Nước Tùy vốn là chư hầu phụ thuộc vào nước Sở, trong quẻ bói lại có câu “cũ chớ nên bỏ, mới chớ nên cầu”. Vậy nên vua nước Tùy bèn trả lời Ngũ Tử Tử rằng: “Nước tôi từ xưa đến nay vẫn phụ thuộc nước Sở, nếu vua Sở qua đây, chúng tôi không thể nào từ chối được. Nay vua Sở đã đi sang nước khác rồi, xin tướng quân xét cho”.

Ngũ Tử Tư không tìm được tung tích của Sở Chiêu Vương, mục tiêu báo thù tiếp theo của chuyển sang nước Trịnh. Ngũ Tử Tư lập tức dẫn binh phạt Trịnh, mà Trịnh vốn chỉ là nước nhỏ. 

Trước đó, quan Lệnh doãn của Sở là Nang Ngõa đã trốn sang nước Trịnh. Mặt khác, Ngũ Tử Tư cảm thấy Sở Chiêu Vương cũng rất có khả năng đã trốn đến nước Trịnh. Điều quan trọng hơn là vào năm 519 TCN, thái tử Kiến khi còn ở nước Trịnh đã bị Trịnh Định Công giết chết. Ngũ Tử Tư dẫn đại quân xuất phát, quân đội của của ông nhanh chóng vây chặt nước Trịnh.

Khi đó, Trịnh Định Công đã mất, quân vương tại vị là Trịnh Hiến Công. Trịnh Hiến Công bàn bạc cùng các quan đại thần, trước hết là vấn đề về Nang Ngõa, bởi Nang Ngõa giờ đang trốn ở nước Trịnh. Trịnh Hiến Công chuẩn bị giao Nang Ngõa ra để cầu hòa với nước Ngô. Nang Ngõa nghe tin liền tự sát.

Chúng ta bây giờ rất khó biết được tâm trạng của Nang Ngõa khi tự sát. Thời ông ta còn làm quan Lệnh doãn ở nước Sở, thật đúng là dưới một người trên vạn người, vinh hiển tột bực, phú quý vô cùng, nhưng ông ta lại rất tham lam, tham ngựa quý của Đường hầu, tham áo lông cừu của Thái hầu, kết quả khiến nhiều chư hầu bất mãn, và họ đã liên quân lại để đánh nhau với Sở, khiến nước Sở suy bại, để rồi chính ông cũng mất đi vị trí quan Lệnh doãn, phải trốn chạy sang nước khác, cuối cùng phải tự sát. 

Có thể thấy, tham lam mang đến nguy hại rất lớn cho bản thân và nước nhà. Đây cũng là bài học để chúng ta tự cảnh tỉnh bản thân.

Lão Tử trong “Đạo Đức Kinh” có giảng: “Tri túc bất nhục, tri chỉ bất đãi”, tức là biết đủ sẽ không nhục, biết dừng sẽ không nguy. Nếu một người có tâm biết đủ thì anh ta sẽ không phải chịu nhục. Còn như một người biết chỗ nào nên dừng lại, anh ta sẽ tránh được nguy hiểm, “đãi” chính là ý chỉ nguy hiểm. “Biết đủ thì không nhục, biết dừng thì không nguy”, Nang Ngõa chính là không hiểu đạo lý này, đã có rất nhiều nhưng vẫn muốn có thêm, lòng tham vô đáy, nên mới dẫn đến cái họa vong quốc diệt thân như vậy.

Trịnh Hiến Công giao thi thể của Nang Ngõa cho Ngũ Tử Tư, nhưng Ngũ Tử Tư vẫn không lui binh. Trịnh Hiến Công thấy nước Trịnh nhỏ bé như vậy, yếu thế như vậy, nếu giao tranh với nước Ngô thì chắc cũng sẽ vong quốc giống như Sở. Vậy nên, vua nước Trịnh đã cho dán cáo thị nói rằng, người nào có thể đẩy lùi được quân Ngô thì sẽ được chia một phần đất đai để cùng cai trị. Cáo thị rất mau chóng đã được một người bóc xuống. Người này nói với Trịnh Hiến Công rằng: “Tôi không cần vật báu gì cả, cũng không cần đến một binh một tốt, cái mái chèo trong tay tôi này có thể khiến nước Ngô lui binh”. Đây đúng thật là điều không thể ngờ.

Người này đến doanh trại của nước Ngô, gõ vào mái chèo bắt đầu hát rằng: “Người trong lau hỡi, người trong lau hỡi, trên vai đeo bảo kiếm thất tinh, liệu người còn nhớ lúc qua sông, cơm nếp canh cá ai cho ăn?”

Người này cứ đứng ngoài doanh trại mà hát. Quân lính thấy khả nghi, lập tức bắt người này giải đến trước mặt Ngũ Tử Tư, nói rằng anh ta rất có thể là gian tế.

Khi người này trông thấy Ngũ Tử Tư, vẫn vỗ mái chèo hát: “Người trong lau hỡi, người trong lau hỡi, trên vai đeo bảo kiếm thất tinh”. 

Ngũ Tử Tư nghe thấy có nhắc đến “người trong lau” thì giật mình, ông rất lấy làm bất ngờ, bởi đây là cái tên mà lão đánh cá gọi Ngũ Tử Tư lúc đưa ông qua sông. Ngũ Tử Tư liền gặng hỏi lai lịch. Người này giơ mái chèo lên mà nói: “Ngài không còn nhớ cái mái chèo này chăng? Năm đó phụ thân tôi đã từng đưa ngài qua sông, còn cho ngài cơm nếp canh cá nữa, lão nhân gia gọi ngài là “người trong lau””.

Thì ra là người có ơn với mình, Ngũ Tử Tư lập tức hỏi xem có yêu cầu gì không. Người đánh cá trả lời rằng: “Vua nước Trịnh có dán cáo thị, rằng người nào có thể đẩy lùi quân Ngô, thì nguyện ý chia một phần đất để cùng cai trị. Hôm nay tôi đến đây, thứ nhất là mong ngài có thể lui binh, thứ hai là muốn mượn nhờ việc này mà được hưởng giàu sang phú quý”.

Ngũ Tử Tư trả lời: “Ta làm sao có thể quên được ân tình của phụ thân cậu năm xưa? Nếu ông ấy không liều mình chở tôi sang sông, có khi tôi đã bỏ mạng từ lâu rồi, càng sẽ không có cơ hội báo thù của ngày hôm nay”

Thế là Ngũ Tử Tư bèn lui binh, vua nước Trịnh tuân thủ giao ước, cắt trăm dặm đất giao cho con trai của ông lão đánh cá, người này về sau được gọi là “Ngư đại phu”.

Ngũ Tử Tư rút quân về đóng ở nước Sở. Lúc này, ông nhận được một lá thư. Người viết thư là Thân Bao Tư. Mọi người hẳn vẫn còn nhớ, khi Ngũ Tử Tư chạy trốn khỏi nước Sở, người đầu tiên mà ông gặp chính là Thân Bao Tư, và giữa hai người họ có một giao ước. Thân Bao Tư nói: “Vì để thành toàn hiếu đạo, ông có thể diệt Sở, nhưng vì để vẹn toàn lòng trung của tôi, đợi sau khi ông diệt Sở rồi, tôi sẽ phục hưng lại nước Sở”. 

Trong thư, Thân Bao Tư viết: “Ngày trước ngài cũng từng là bề tôi của Sở Bình Vương, nay lại đem thi thể của Bình Vương ra mà giày xéo làm nhục như vậy, dẫu gọi là báo thù, nhưng làm thế cũng thật là quá lắm. Ngài đã diệt nước Sở rồi, còn tôi cũng sẽ làm tròn đại nguyện, phục hưng nước Sở”. 

Vậy một Thân Bao Tư đơn độc, làm cách gì để có thể khôi phục nước Sở khi đã gần như diệt vong? Chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong phần tiếp theo, cảm ơn bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}