Xuân thu Chiến quốc (39) Đại tướng Nhạc Dương đánh hạ nước Trung Sơn rộng lớn

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 08/05/2024
Danh mục: Huyền Sử

Nhạc Dương là một trong những trọng thần dưới trướng Ngụy Văn Hầu. Ông là người có công lớn giúp nước Ngụy tiêu diệt được nước Trung Sơn. Cuộc đời ông có ba phương diện rất tốt. Ông có một người vợ tốt; lại có hậu duệ giỏi; và bản thân ông là người rất giỏi chiến trận.

Nói về người vợ tốt của Nhạc Dương, trong “Nhạc Dương thê tử” trích từ “Hậu Hán thư – Liệt nữ truyện” nói rằng, có một lần khi Nhạc Dương đi dã ngoại thấy thỏi vàng của người nào đó để quên, ông bèn nhặt lên rồi đưa cho vợ. Ông nói: “Nàng xem ta nhặt được thỏi vàng này”. Vợ ông nói: “Thiếp nghe nói kẻ sĩ không uống nước từ ‘suối kẻ trộm’, người liêm khiết không nhận ‘cơm thương hại’. Chàng sao lại đi lượm thứ của người khác đánh rơi chứ, như thế phẩm hạnh chẳng phải đã ô nhiễm rồi ư?”.

Ý của người vợ chính là phải giữ gìn tiết tháo, không dùng những đồ bất chính phi nghĩa, không dùng những thứ có nguồn gốc không rõ ràng. Nhạc Dương cảm thấy rất hổ thẹn, bèn đem thỏi vàng để lại chỗ cũ.

Sau đó, Nhạc Dương rời nhà, ông đi học ở nước Lỗ và nước Vệ. Ông học được một năm rồi quay lại. Vợ ông quỳ ở cửa hỏi: “Sao chàng về nhanh thế?”. Nhạc Dương đáp: “Thực ra cũng không có việc gì, chỉ là ta xa nhà đã lâu nên rất nhớ nàng và con thôi”

Vợ ông nghe xong, bèn vào nhà cầm kéo cắt đứt tấm vải đang dệt, sau đó đi đến trước khung dệt, chỉ vào tấm vải đã bị cắt rồi nói: “Đây là tấm vải do từng sợi tơ tằm dệt thành, từng sợi từng sợi mới có thể dệt thành một tấc, từng tấc từng tấc mới dệt thành tấm vải một trượng. Tấm vải như thế mới dùng được, mới có thể may được y phục. Nếu thiếp chỉ dệt được một ít, vậy thì với tấm vải như thế có thể làm được gì? Chẳng phải bỏ đi sao? Người quân tử học tập cũng như tấm vải này vậy, mỗi ngày biết một chút những điều trước đây chưa biết, tích lũy qua ngày tháng mới có được thành tựu”

Nhạc Dương nghe vợ nói xong thì cảm thấy hổ thẹn, thế là ông nghe lời khuyên của vợ, ông quay lại đi học thêm bảy năm nữa, cuối cùng hoàn thành được việc học.

Một thời gian sau, Ngụy Văn hầu muốn chiếm nước Trung Sơn, ông mới hỏi đại thần Trạch Hoàng rằng: “Ai có thể giúp ta công hạ Trung Sơn?”. Trung Sơn vốn không tiếp giáp với nước Ngụy, nó nằm ở phía bắc nước Triệu. Ngụy Văn hầu cho rằng nếu nước Triệu thôn tính được Trung Sơn thì lãnh thổ của Triệu sẽ càng lớn, thực lực càng hùng mạnh. Do đó ông muốn mượn đường sang nước Triệu để tiến đánh Trung Sơn. Khi Ngụy Văn hầu hỏi vậy thì Trạch Hoàng mới tiến cử Nhạc Dương.

Sau khi Nhạc Dương nhận lệnh, rất nhiều thủ hạ của Ngụy Văn hầu không phục. Là vì một người không có danh tiếng gì, mà lại đột nhiên nắm binh quyền của một quốc gia, do đó họ đều khuyên can Ngụy Văn hầu rằng: “Muôn nghìn lần không thể để Nhạc Dương lãnh binh, bởi vì con trai Nhạc Dương đang làm quan Đại phu ở Trung Sơn”.

Quốc vương nước Trung Sơn là Cơ Quật, người này vui chơi hưởng lạc ngày đêm. Hơn nữa, thiên tai dị tượng thường xuất hiện ở quốc gia này, cho nên bàn dân trăm họ nơi đây vô cùng cực khổ. Ngụy Văn hầu cảm thấy đây là cơ hội tốt để đánh hạ Trung Sơn, thế là ông giao binh quyền cho Nhạc Dương, mượn đường của nước Triệu để tiến đánh. Thế quân do Nhạc Dương dẫn đầu mạnh như chẻ tre, rất nhanh đã đến được đô thành của Trung Sơn.

Khi đó vua của Trung Sơn rất sợ hãi, Đại phu Công Tôn Tiêu đưa ra một ý kiến rằng: “Con trai Nhạc Dương là Nhạc Thư, hiện nay đang làm quan ở Trung Sơn, chúng ta để Nhạc Thư giảng hòa với cha hắn. Nếu không thể giảng hòa thì sẽ giết Nhạc Thư đi”.

Sau khi nhận lệnh từ Cơ Quật, Nhạc Thư bèn lên thành, nhưng chưa kịp đợi Nhạc Thư mở miệng, Nhạc Dương đã mắng con trai rằng: “Đứa con chẳng ra gì kia! Đã là một đại trượng phu mà nói thì không ở nước đang nguy, không vào nước đang loạn. Ở một quốc gia như thế này, vua không đoái hoài chính trị, ngươi lại không rời đi, bản thân chẳng phải đang ‘đổ thêm dầu vào lửa’ sao? Hiện nay ta chưa công thành, nhưng ngươi hãy nhanh chóng khuyên quân vương lập tức đầu hàng đi!”.

Con trai của ông nói: “Đầu hàng hay không đầu hàng, đó không phải là việc một đại thần như con quyết định. Cha hãy cho con thời gian để thương lượng với quốc vương”

Nhạc Dương nói: “Được, ta cho ngươi một tháng”

Thế là Nhạc Thư quay về. Qua một tháng, Nhạc Dương lại hỏi con trai: “Thương lượng thế nào rồi?”. Nhạc Thư nói: “Còn chưa thương lượng xong”. Nhạc Dương lại cho con trai thêm một tháng nữa. Tổng cộng ba lần như vậy, chính là trong thời gian ba tháng đó Nhạc Dương chỉ án binh bất động, bao vây nhưng chưa tấn công.

Sau khi tin tức này truyền đến nước Ngụy, lúc đó các đại thần lần lượt dâng sớ lên Ngụy Văn hầu, muốn tước binh quyền của Nhạc Dương, họ nói: “Hiện tại nước ta đang tác chiến bên ngoài, phải đi qua chặng đường rất xa, mỗi ngày chuyển lương thực từ nước Ngụy đến Trung Sơn tốn rất nhiều tài lực. Nếu Nhạc Dương không công hạ thành trì, chính là đang làm việc ‘mệt binh tốn tiền’. Hơn nữa, vì sao không tấn công? Chính vì con trai ông ta ở đó. Cho nên hy vọng chủ công hãy thay Nhạc Dương bằng một vị tướng khác”.

Ngụy Văn hầu hỏi Trạch Hoàng là người tiến cử Nhạc Dương rằng: “Nhạc Dương vì sao không tấn công?”. Trạch Hoàng đáp: “Ông ấy nhất định có lý trong quyết định của mình”

Vì Trạch Hoàng nói như vậy nên Ngụy Văn hầu bỏ qua những lời ra tiếng vào, hơn nữa còn phái người đến tiền tuyến, cổ vũ quân đội của Nhạc Dương, sau đó lại xây một căn nhà lớn ở thành đô, chờ Nhạc Dương ca khúc khải hoàn.

Nhạc Dương sau khi nghe những tin này thì vô cùng cảm kích. Ông nói với thủ hạ rằng: “Sở dĩ ta đình chỉ việc công thành là vì quân vương ở đây vốn không quan tâm đến sống chết của người dân. Nếu ta tấn công gấp, thương vong sẽ rất nhiều. Ta hy vọng thông qua phương thức này mà nhận được lòng dân nơi đây”.

Sau khi chờ đợi trong suốt ba tháng, Nhạc Dương hạ lệnh bắt đầu tấn công, thế binh rất mạnh, bản thân ông trực tiếp chỉ huy cuộc chiến. Thành trì Trung Sơn run rẩy trước thế tấn công như vũ bão của nước Ngụy.

Đại thần của Trung Sơn mới thương lượng đối sách, sau đó nói với vua Trung Sơn rằng: “Thần có kế này có thể khiến địch thoái binh. Chính là hãy bắt con trai của Nhạc Dương là Nhạc Thư, trói vào cột cờ, nếu Nhạc Dương không lui binh thì ta chém đầu con trai hắn”. 

Thế là Nhạc Thư bị trói vào cột cờ, anh đưa mắt cầu cứu cha mình.

Nhạc Dương nói to rằng: “Đứa con chẳng ra gì kia! Ta đã cho ngươi nhiều thời gian như thế, đã không thể giúp quân vương trị nước, lại không thể khuyên vua ra hàng. Hiện tại ngươi lại khóc như một đứa trẻ, thật là đáng chết mà!”. 

Sau đó Nhạc Dương lấy cung lắp tiễn, bắn vào con trai mình nhưng không trúng, Nhạc Thư ngửa mặt lên trời than thở. Vua Trung Sơn thấy vậy bèn thả anh ta xuống.

Nhạc Thư sau khi được thả ra, Công Tôn Tiêu nói nhỏ với quốc vương Trung Sơn rằng: “Hãy giết Nhạc Thư là xong. Sau đó lấy thịt của hắn làm một bát canh, đem đến cho Nhạc Dương. Không gì thân thiết hơn tình phụ tử, người cha thấy con chết thảm như vậy, sẽ vô cùng thống khổ bi ai, trong đầu sẽ loạn tưởng không nghĩ ngợi được gì, không còn tâm trí chiến đấu. Nhân cơ hội đó, chúng ta phái quân ra khỏi thành quyết một trận sống mái, nói không chừng có thể giành thắng lợi”. 

Mưu kế này thật sự là độc ác, không khác gì Trụ Vương giết Bá Ấp Khảo, rồi làm bánh thịt đưa cho người cha là Cơ Xương. 

Nhưng quốc vương nước Trung Sơn đã mụ mị đầu óc, Cơ Quật thấy kiến nghị có lý của Công Tôn Tiêu, bèn hạ sát Nhạc Thư, rồi lấy thịt làm canh, bưng đến doanh trại của Nhạc Dương, nói thêm rằng đây là thịt của một tên tiểu tướng.

Tự dưng đang lúc chiến tranh, mà lại bưng canh thịt của tiểu tướng đến để làm gì? Nhạc Dương biết có chuyện chẳng lành, nhưng ông  vẫn ăn hết bát canh trước mặt sứ giả, hơn nữa còn nói với sứ thần rằng: “Ngươi về nói với vua các ngươi rằng, chúng ta đã chuẩn bị một cái nồi lớn trong doanh, chính là chuẩn bị cho quốc vương ngươi đó”. 

Sứ thần trở về báo lại sự việc, rốt cuộc kế sách của Trung Sơn vương cũng không phát huy tác dụng. Cơ Quật bèn tự sát, quân sĩ đầu hàng, thành trì đã bị công hạ. Nhạc Dương lấy hết báu vật trong quốc khố Trung Sơn đem về đô thành nước Ngụy.

Khi đó, Ngụy Văn hầu đích thân nghênh đón Nhạc Dương và nói: “Đau thay! Ông vì quả nhân nên con trai bị giết, quả nhân thật đau xót”

Nhạc Dương khẳng khái đáp: “Bậc trượng phu lập công vì chủ. Hơn nữa, đứa con này của hạ thần phò tá một vị hôn quân vô đạo, cũng đáng tội chết. Thần không dám lấy chuyện tư mà làm hỏng việc công”.

Ngụy Văn hầu bày tiệc lớn thiết đãi quần thần vì đã lấy được Trung Sơn. Nhạc Dương vì bản thân lập được công trạng to lớn, nên có chút kiêu ngạo. Ngụy Văn hầu nói với Nhạc Dương rằng: “Ta có hai chiếc hộp muốn tặng ông, đừng xem trên triều mà là hãy về nhà mà xem”. 

Vì Ngụy Văn hầu đã xây cho Nhạc Dương căn nhà mới, nên ông đem hai chiếc hộp về nhà. Ông nghĩ rằng: quốc vương nhất định tặng ta trân bảo có giá trị, sợ người khác sinh tâm đố kỵ nên mới để ta đem về nhà mới xem.

Nhạc Dương mở hai chiếc hộp ra, nhưng trong đó chẳng có trân bảo gì cả. Trong hai chiếc hộp toàn là bức thư từ những đại thần khuyên ngăn Ngụy Văn hầu rằng đừng sử dụng Nhạc Dương nữa, phải tước binh quyền của ông. Lúc này Nhạc Dương mới giật mình tỉnh ngộ, nhận ra cái tâm kiêu ngạo của mình.

Hôm sau lên triều, Nhạc Dương rất cảm tạ Ngụy Văn hầu, ông thành khẩn tâu rằng: “Nếu không có sự tín nhiệm của ngài, thần sẽ không thể lập công ở tiền tuyến”

Ngụy Văn hầu từ tốn trả lời: “Nếu không có khanh, Trung Sơn không thể đánh hạ được, không có khanh, quả thực việc chiến đấu bên ngoài rất khó khăn. Ta cảm thấy khanh đã chịu nhiều vất vả, cho nên ta phong ấp Linh Thọ cho khanh, để khanh về nghỉ ngơi”. 

Nhạc Dương vui mừng nhân lệnh. Thế là Ngụy Văn hầu phong ấp cho Nhạc Dương, rồi giải giáp binh quyền của ông. Nhạc Dương đã có một cái kết viên mãn trong phú quý.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}