Xuân thu Chiến quốc (5) Thấy lợi quên nghĩa – Cái kết của thái tử Kiến

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 21/04/2024
Danh mục: Huyền Sử

Phụ thân của Ngũ Tử Tư bị Sở Bình Vương bắt giam, anh trai Ngũ Tử Tư là Ngũ Thượng, biết rõ rằng nếu gặp cha thì hai cha con sẽ chết, nhưng vẫn quyết định trở về đô thành, lấy việc cùng chết với cha để làm tròn chữ Hiếu. Trước mắt, Ngũ Tử Tư phải hoàn thành ba việc, thì mới có thể báo thù cho cha và anh: Thứ nhất là rời khỏi nước Sở, thứ hai là điều động quân đội của một quốc gia khác, thứ ba là đánh bại quân đội nước Sở. Vậy Ngũ Tử Tư làm thế nào mới hoàn thành được ba thử thách khó khăn này?

Khi Ngũ Tử Tư đến nước Tống cũng là lúc nước Tống vừa mới phát sinh nội loạn, giữa đại thần và quân vương là một mớ rối ren hỗn độn, quân đội Sở quốc thì lợi dụng thời cơ tiến vào nước Tống. Hoàn cảnh đó đối với Ngũ Tử Tư là vô cùng nguy hiểm, vậy nên ông cùng với thái tử Kiến vội vàng rời khỏi Tống, đi về hướng Bắc, tìm nơi ẩn náu là nước Trịnh. Thủ đô nước Trịnh hiện nay là thành phố Trịnh Châu tỉnh Hà Nam (Trung Quốc), và tuyến đường mà hai người phải đi qua là từ Thương Khâu ở phía Nam tỉnh Hà Nam đến Trịnh Châu. 

Lúc này, thái tử Kiến đã có một đứa con trai, chính là con với hầu nữ nước Tề, đặt tên là công tử Thắng. Trải qua bao khó khăn, ba người là thái tử Kiến, công tử Thắng, và Ngũ Tử Tư đã đến nước Trịnh.

Vị trí địa lý của nước Trịnh khá là rắc rối. Phía Bắc là nước Tấn, một nước chư hầu hùng mạnh. Nước Tấn mạnh thế nào? Đến thời đầu Chiến Quốc, nước Tấn phân thành ba tiểu quốc là nước Hàn, Triệu, và Ngụy, cả ba tiểu quốc này đều được liệt vào “Chiến Quốc Thất Hùng”, tức là bảy nước lớn thời Chiến Quốc. Nước Tấn đã phân làm ba, nhưng cả ba tiểu quốc đều vô cùng hùng mạnh. Còn nước Trịnh thì sao? Phía Bắc chính là nước Tấn, còn phía Nam là nước Sở. 

Cũng là nói, nước Trịnh nằm giữa Tấn và Sở. Nếu nước Trịnh quan hệ hoà hảo với Tấn thì nước Sở sẽ đem quân đánh Trịnh, nếu quan hệ hoà hảo với Sở thì nước Tấn sẽ đem quân đánh Trịnh. Cho nên nước Trịnh luôn bị mắc kẹt giữa hai cường quốc này.

Khi Ngũ Tử Tư ngỏ lời nhờ vả nước Trịnh, vừa khéo đúng lúc ấy vua nước Trịnh là Trịnh Định Công đang có mối quan hệ rất tốt với nước Tấn, và quan hệ với nước Sở lại không tốt lắm. Nước Trịnh thấy thái tử Kiến đến nương nhờ thì đối xử rất tốt với thái tử Kiến, không chỉ cho thái tử được ở nhà khách đẹp đẽ, mà còn tặng cho thái tử rất nhiều tiền, dùng thức ăn và rượu ngon để chiêu đãi ông. Ba người họ đã lưu lại ở nước Trịnh, đó là năm 522 trước công nguyên.

Nhưng nước Trịnh lại rất nhỏ, nếu muốn Trịnh xuất binh đánh Sở thì quả là điều không thể. Có một lần Trịnh Định Công thương lượng với thái tử Kiến rằng: “Ngài thấy nước Trịnh nhỏ bé như vậy, không thể thay ông báo thù được. Cách duy nhất là hãy cầu viện nước Tấn, nếu vua Tấn đồng ý xuất binh, việc báo thù của ngài mới có được vài phần hy vọng”. Thế là Thái tử Kiến liền rời nước Trịnh, đi đến nước Tấn. 

Vua nước Tấn khi đó là Tấn Khoảnh Công, vừa thấy thái tử Kiến đến, ông ta liền nảy sinh chủ ý xấu. Ông ta nói với thái tử Kiến rằng: “Nếu ngươi đồng ý làm nội ứng cho ta trong việc tiêu diệt Trịnh, ta sẽ đem toàn bộ nước Trịnh trao cho ngươi. Như vậy, ngươi muốn xuất binh chẳng phải liền xuất binh được hay sao?”. 

Thái tử Kiến nhất thời hồ đồ nên đã nhận lời, sau khi trở về liền bàn bạc cùng Ngũ Tử Tư. 

Ngũ Tử Tư nói: “Việc này tuyệt đối không thể làm. Thứ nhất, nước Trịnh đối với chúng ta rất tốt, không có bất cứ chỗ nào thất lễ. Nếu thái tử nghe lời Tấn Khoảnh Công thì chính là đã làm chuyện “thương thiên hại lý”, thể nào cũng sẽ gặp báo ứng. Thứ hai, dẫu thái tử muốn làm thì cũng không thành được. Ngài nghĩ xem, ngài sao có thể giết được quân vương một nước? Nước người ta nhiều quan đại phu, nhiều tướng tài như vậy, họ đều đang ra sức bảo vệ quân vương. Ngài giết vua nước họ, họ lập tức sẽ giết chết ngài. Việc đó rất nguy hiểm, tuyệt đối không thể làm”. 

Nhưng Thái tử Kiến tối mắt vì lợi nên nhất quyết muốn làm, ông ta bắt đầu dành dụm tiền để kết giao với những văn thần võ tướng xung quanh Trịnh Định Công. Kết quả là âm mưu bại lộ. 

Trịnh Định Công biết được việc này thì rất tức giận. Bởi vì ông ấy đã tiếp đãi thái tử Kiến như thượng khách, thế mà thái tử lại âm mưu hại mình. Thế là Trịnh Định Công bèn bày bàn tiệc rượu, mời thái tử Kiến đến và giết thái tử ngay tại chỗ ngồi. Đây chính là bài học của việc thấy lợi quên nghĩa.

Khi đó, Ngũ Tử Tư đang ở trong dịch quán, trên tay vẫn đang bồng bế công tử Thắng. Trực giác mách bảo ông rằng: “Thái tử nguy rồi”. Trong lòng Ngũ Tử Tư bắt đầu bấn loạn.

Đúng lúc này, một người hầu chạy về báo với ông là thái tử Kiến đã chết rồi.

Biết không thể ở lại Trịnh quốc được nữa, Ngũ Tử Tư đành phải bế công tử Thắng bước trên con đường lưu vong. Nơi duy nhất mà ông có thể đến lúc này là nước Ngô.

Kinh đô của nước Ngô là vị trí gần thành phố Tô Châu tỉnh Giang Tô ngày nay. Hãy tưởng tượng lúc này Ngũ Tử Tư đang ở nước Trịnh, nếu xem bản đồ bạn sẽ thấy con đường mà ông phải đi là cả một hành trình rất xa, rất xa, mới có thể từ Hà Nam đến được Giang Tô. Khoảng giữa đó phải đi qua tỉnh An Huy. 

Lúc bấy giờ, ven đường có rất nhiều tiểu quốc vốn là chư hầu của Sở, họ coi Sở là “nước mẹ”, nhất nhất đều nghe theo lệnh của vua Sở. Do đó, mỗi tiểu quốc đều có thể bắt Ngũ Tử Tư đưa về Sở. Con đường chạy trốn lần thứ hai này rất gian nan nguy hiểm. Lúc này là năm 519 trước công nguyên, Ngũ Tử Tư vừa phải trốn chạy, vừa phải mang theo đứa trẻ là công tử Thắng. Ông buộc phải ngày nấp đêm đi, ban đêm gấp rút lên đường còn ban ngày thì nghỉ ngơi ẩn trốn. 

Sau này, Ngũ Tử Tư đến một nơi, đó là một địa điểm gần phía bắc huyện Hàm Sơn tỉnh An Huy ngày nay, cách Sào Hồ một cự li khá gần. Nơi đây có hai ngọn núi đối diện nhau, ở giữa là khe hở nhỏ. Sở Vương vì muốn bắt Ngũ Tử Tư nên ở khe hở đó đã đặt một quan ải. Quan ải này chính là Chiêu Quan. Sở Vương đặc biệt phái một tướng trong quân Sở trấn thủ, tên là Vĩ Việt, vẽ hình của Ngũ Tử Tư đặt tại đó, ngày đêm tra hỏi tất cả những người đi đường. 

Bởi vì họ đã tính toán kỹ càng, biết được rằng nếu Ngũ Tử Tư muốn báo thù thì nơi duy nhất ông có thể đến là nước Ngô quốc, mà muốn đến nước Ngô thì ắt phải qua Chiêu Quan. Cho nên họ đều ở Chiêu Quan đợi Ngũ Tử Tư.

Chiêu Quan canh phòng nghiêm mật như thế, liệu Ngũ Tử Tư có thể vượt quan ải này hay không, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong phần tiếp theo. Cảm ơn các bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}