Xuân thu Chiến quốc (7) Được quý nhân giúp đỡ, Ngũ Tử Tư vượt sông Trường Giang

Tác giả: Thiên Phong | Cập nhật: 21/04/2024
Danh mục: Huyền Sử

Ngũ Tử Tư vì muốn báo thù cho phụ thân và huynh trưởng mà phải đến nước Ngô, đến nước Ngô rồi lại phải vượt qua ải Chiêu Quan. Để bắt Ngũ Tử Tư, Sở Bình Vương đã phái binh lính tra xét những người đi đường một cách nghiêm mật. Ngũ Tử Tư không có đường để đi, một đêm lo lắng bạc hết đầu. May thay đã có Hoàng Phủ Nạp đóng giả Ngũ Tử Tư, bị binh sĩ nơi quan ải bắt lại. Nhân lúc hai bên ồn ào tranh cãi, việc tra xét cũng buông lỏng, Ngũ Tử Tư đã mang công tử Thắng ra khỏi Chiêu Quan. Nhưng nguy hiểm không vì thế mà qua đi…

Nếu quan sát bản đồ bạn sẽ thấy, ra khỏi Chiêu Quan là đến sông Trường Giang. Sông lớn và rộng mênh mông, lại không có thuyền. Chắn ngang trước mặt Ngũ Tử Tư là nước lớn, còn phía sau là binh lính đuổi theo. Vì sợ tướng trấn thủ ở Chiêu Quan nhận ra người bị bắt không phải Ngũ Tử Tư, thì sẽ đem quân truy đuổi, trong lòng ông bất an như lửa đốt.

Bỗng đâu có con thuyền chèo đến từ phía hạ lưu, một ông lão vừa chèo thuyền vừa xướng ca. Ngũ Tử Tư gọi: “Ông ơi cho tôi qua sông, ông ơi cho tôi qua sông”. 

Ông lão bèn hát một bài, ý tứ đại khái rằng ở đây mà cho cậu qua sông thì sẽ bị người khác nhìn thấy, vậy cậu hãy xuống dưới kia, tới chỗ hoa sậy rồi nấp kỹ càng, tôi lại đến cho cậu qua sông. Thế là Ngũ Tử Tư mang công tử Thắng đến chỗ hoa lau sậy trú ẩn. Ông lão cho Ngũ Tử Tư và công tử Thắng lên thuyền, sau khoảng một thời thần là qua được Trường Giang (tức là khoảng 2 giờ đồng hồ).

Sau khi qua sông Trường Giang, ông lão hỏi Ngũ Tử Tư là ai. Lúc này đã an toàn rồi, Ngũ Tử Tư bèn thừa nhận thân phận thật sự của mình. Ngư ông nói: tôi thấy cậu đã đi một chặng đường rất xa, có thể bụng đã đói. Nhà tôi cách đây không xa, cậu chờ một lát, tôi sẽ về nhà lấy cơm cho cậu ăn. 

Ngư ông đi khỏi. Ngũ Tử Tư chờ mãi chờ mãi, bên trái nhìn không thấy đến, bên phải cũng nhìn mà không thấy đến. Khi đó trong lòng ông nổi lên tâm nghi hoặc: Ngộ nhỡ ông lão đi báo cho lính Sở thì sao? Bởi vì vua Sở từng ra chiếu lệnh rằng, bất kỳ ai bắt được Ngũ Tử Tư sẽ được thưởng năm vạn thạch lương thực, và sẽ ban cho tước vị là Khuê.

“Năm vạn thạch lương thực” là khái niệm gì? Vào triều Hán, làm đến cấp cao nhất là bộ trưởng, lương mỗi năm cũng chỉ được hai nghìn thạch. Cho nên năm vạn thạch lương thực, tức là 50 nghìn, bằng gấp 25 lần so với tiền lương của quan cấp cao nhất vào triều Hán, tức là rất nhiều rất nhiều vậy.

“Giữ tước vị Khuê” thì sao? Khuê là một loại ngọc khí làm bằng ngọc. Vào thời cổ đại, người có tước vị khác nhau có thể lấy các Khuê khác nhau. Phía trên của Khuê là hình tam giác, phía dưới là hình vuông. Thời cổ đại có 5 loại tước vị quy định từ thời vua Thuấn: Công tước, Hầu tước, Bá tước, Tử tước, Nam tước. Tước vị khác nhau mang theo Khuê khác nhau. Chấp Khuê chính là phong tước, ở vào vị trí xã hội rất cao, gọi là “quý”. Còn năm vạn thạch lương thực tương đương với rất nhiều tiền, gọi là “phú”. 

Có nghĩa là: ai có thể báo cáo về Ngũ Tử Tư thì sẽ được phú quý lớn như thế. Điều ấy lý giải vì sao Ngũ Tử Tư lại hoài nghi rằng ông lão đánh cá sẽ quay lại báo quân Sở đến bắt mình, trong khi Ngũ Tử Tư và công tử Thắng vẫn còn đang trú ẩn ở chỗ lau sậy.

Sau một hồi lâu thì ông lão đánh cá quay lại. Ngư ông không thấy Ngũ Tử Tư ở chỗ hẹn, bèn hát một bài, nội dung đại khái là tôi sẽ không bán đứng cậu, đem cơm đến cho cậu rồi đây, cậu hãy ra đi. Ngũ Tử Tư ra khỏi đám lau sậy và gặp ngư ông, giải thích là mình đang lưu vong nên phải cẩn thận gấp bội. Ngư ông đưa cơm và súp bào ngư cho Ngũ Tử Tư. 

Sau khi ăn, Ngũ Tử Tư nói với ngư ông: “Lão ông, cảm ơn ngài, hôm nay ngài đã cứu tôi một mạng và cho tôi qua sông. Lưng tôi có mang bảo kiếm, là quà mà Sở Trang Vương tặng cho phụ thân tôi, trên mặt kiếm có 7 viên kim cương, giá trị tương đương trăm lượng vàng. Tôi nguyện ý đem bảo kiếm này tặng ông để báo đáp”.

Ông lão nói: “Ngay cả năm vạn thạch lương thực và tước vị Khuê mà tôi đều không cần, cớ sao lại cần bảo kiếm của cậu? Với lại tôi nghe nói: ‘Quân tử không có kiếm thì không thể tung hoành’, cậu sắp đi con đường xa như vậy thì tôi sao có thể lấy kiếm của cậu?”. Vậy là ông lão từ chối không nhận. Ngũ Tử Tư sau khi cảm tạ ông một lần nữa, rồi quay người bế công tử Thắng mà đi.

Sau khi đi được vài bước, Ngũ Tử Tư quay lại hỏi ông lão đánh cá: “Quý tính đại danh của lão ông là gì? Tương lai tôi phải làm thế nào để tìm được ông đây, làm thế nào có thể báo đáp ông?”. Lão ông nói: “Tôi và cậu bèo nước gặp nhau, nếu tương lai có cơ hội gặp mặt, cậu gọi tôi là ông lão đánh cá, tôi sẽ gọi cậu là ‘người trong đám lau’ là được rồi”.

Ngũ Tử Tư nói: “Tôi nhớ rồi. Tôi còn có một việc muốn nhờ ông: Nếu truy binh của nước Sở đến hỏi ông có thấy tôi không, nhờ ông nói với họ là không thấy”. Lão ông nói: “Cậu cứ đi đi”. Ngũ Tử Tư lúc này mới đi.

Sau khi đi được mấy bước, Ngũ Tử Tư bỗng nghe thấy lão ông nói ở phía sau: “Nếu quân Sở thật sự truy đuổi cậu, tôi làm thế nào mới có thể tẩy sạch sự nghi ngờ trong mắt họ? Xin lấy cái chết của tôi để tiêu trừ nỗi lo lắng của cậu”. 

Dứt lời ngư ông bèn lật thuyền, tự mình nhảy xuống nước. Ngũ Tử Tư chứng kiến cảnh ấy đã đau xót nói rằng: “Tôi vì ông mà sống, ông lại vì tôi mà chết, đáng buồn thay!!!”. Câu chuyện của ông lão đánh cá này trong chính sử có ghi chép lại.

Vậy Ngũ Tử Tư có thể thành công đến nước Ngô được không, chúng tôi sẽ kể tiếp câu chuyện trong phần tiếp theo. Cảm ơn các bạn đã theo dõi video này, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.


Có thể bạn quan tâm:

Bình luận

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}